Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3729 lượt.
đơn bình thường liền được đổi thành phòng VIP sang trọng hơn, so với phòng bệnh bình thường, điều kiện phòng VIP không tệ, quan trọng là yên tĩnh hơn, không có tiếng ồn, là nơi nghỉ ngơi tốt hơn cho bệnh nhân.
Khi An Nhiên tới trước phòng bệnh của Lâm Tiểu Phân, cửa phòng được khép hờ, đẩy cửa đi vào, trước cửa, nghe thấy Cố Hằng Văn và mẹ đang nói chuyện gì đó trong phòng bệnh, An Nhiên vừa định mở miệng gọi thì thì nghe thấy tên mình trong cuộc đối thoại của họ, An Nhiên dừng bước, cẩn thận lắng nghe hai người nói chuyện.
"Hằng Văn, làm sao bây giờ, ông ta tìm tới tôi, như là đã biết thân thế của An Nhiên rồi." Trên giường bệnh, giọng nói của Lâm Tiểu Phân hơi hoảng loạn, nắm tay Cố Hằng Văn thật chặt.
Cố Hằng Văn vỗ vỗ tay bà, dịu dàng an ủi bà, nói: "đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì."
"Tôi không muốn để An Nhiên biết, càng không muốn để An Nhiên dính dáng tới ông ta, tôi sợ An Nhiên biết sẽ oán giận tôi." Lâm Tiểu Phân nói thật nhỏ, tâm tình suy sụp.
"Ông ta sẽ không chủ động tìm An Nhiên, yên tâm đi." Cố Hằng Văn vỗ vỗ tay an ủi bà: "hiện tại ông ta có gia đình của mình, sẽ không chủ động tìm An Nhiên nói ra, như thế sẽ đe dọa tới gia đình ông ta, với thân phận của ông ta bây giờ, dù có biết cũng sẽ không làm gì."
"Thật?" Lâm Tiểu Phân vẫn có chút không xác định. Thật ra thì bà biết ông nói không sai, chỉ là muốn chính miệng ông xác nhận đáp áp, bà thực sự sợ hãi, đây là bí mật bà cố gắng giữ kín hai mươi mấy gần ba mươi năm nay a!
"Thật." Cố Hằng Văn gật đầu chắc chắc nói.
Lâm Tiểu Phân cong cong môi, nhưng không tràn ra được ý cười, mặc dù ông khẳng định như thế, nhưng mà bà vẫn còn sợ hãi: "Hằng Văn, ông nói nếu An Nhiên mà biết, vậy phải làm thế nào?"
"An Nhiên vĩnh viễn là con gái của tôi!" Cố Hằng Văn nhìn bà, giọng nói quả quyết.
An Nhiên nắm chặt túi phim chụp cắt lớp trong tay, có phải là cô tới không đúng lúc, nghe được những gì không nên nghe hay không. Cô không biết bọn họ đang nói gì, nhưng lại mờ hồ có thể đoán ra gì đó.
Cầm túi lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, động tác rất nhẹ, nhẹ đến mức không phát ra chút âm thanh nào, như là cô căn bản chưa hề tới.
Ngồi xuống ghế già ngoài cửa, tay vẫn nắm chặt túi nhựa, bên tai văng vẳng câu nói chắc nịch của cha.
"An Nhiên vĩnh viễn là con gái của tôi!"
Cô từng không phải là con gái của ông sao? Khi nào thế?
Còn có điều mẹ cô lo lắng, người nào đã biết gì rồi? Tại sao mẹ lo lắng cô biết cái gì? Là sợ cô biết thật ra cô không phải là con gái của cha cô?
An Nhiên bị ý nghĩ của mình dọa sợ, thoáng cái ngây ngẩn cả người, nhẹ giọng lẩm bẩm: "làm sao, làm sao có thể, sao có chuyện vô lý như thế."
Càng nghĩ lại càng thấy sợ, đưa tay vỗ vỗ mặt mình, cố gắng để mình đừng nghĩ tiếp, không ngừng an ủi mình: "không phải là con gái của cha thì còn là ai vào đây, đừng có tự dọa mình, đừng có tự dọa mình."
Ngồi ngoài cửa một lúc lâu, cố gắng hết sức để bình ổn tâm tình, mới đứng dậy đi về phía phòng bệnh, tay vừa định mở cửa đi vào, cùng lúc đó cánh cửa được mở ra, bên trong Cố Hằng Văn nhìn thấy cô đến thì sửng sốt, vẻ mặt hơi lúng túng: "Nhiên, Nhiên Nhiên, con, con đến từ lúc nào."
Mặc dù Cố Hằng Văn phản ứng như thế càng khiến cô băn khoăn, nhưng mà An Nhiên vẫn cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất, cười nhạt nói: "vừa mới từ chỗ bác sĩ Trương đến, con đã lấy kết quả kiểm tra." Nói xong đưa tập kết quả kiểm tra và tấm phim chụp cắt lớp cho ông: "cha đang định ra ngoài sao?"
Cố Hằng Văn vội lắc đầu, giải thích: "không, không có, vừa định đi hỏi bác sĩ Trương kết quả kiểm tra, nếu đã lấy rồi, cũng không cần đi nữa, đúng rồi, bác sĩ Trương nói thế nào, sức khỏe mẹ con không có vấn đề gì chứ?"
Nói đến cái này, vẻ mặt An Nhiên trầm xuống, khẽ cau mi, nhìn cha nói: "cha, chúng ta bàn bạc một chút đi."
Anh sẽ nuôi em cả đời
Nói lại nguyên văn lời của bác sĩ Trương cho cha mẹ, sau khi bàn bạc cuối cùng quyết định trị liệu truyền thống, uống thuốc trước đã. Dù sao phẫu thuật mổ não quá nguy hiểm, cho dù phía bệnh viện nắm chắc một trăm phần trăm, An Nhiên và Cố Hằng Văn cũng không yên lòng, dù sao đó là động dao kéo trên đầu, không thể so với những cái khác.
Bác sĩ Trương tỏ vẻ hiểu lựa chọn của bọn họ. Nếu bọn họ chọn không làm phẫu thuật, như vậy cũng không cần thiết ở lại bệnh viện nửa, kiểm tra cần làm cũng đã xong, cho nên buổi chiều hôm đó cho đồng ý cho Lâm Tiểu Phân xuất viện.
Bởi vì muốn ăn mừng chuyện Lâm Tiểu Phân xuất viện, cha Cố đặc biệt đi siêu thị mua thức ăn, buổi tối định tự mình vào bếp làm bữa tối. An Nhiên dìu Lâm Tiểu Phân vào nhà, cất những đồ mang từ bệnh viện xong xuôi, lại quay đầu, thấy Lâm Tiểu Phân ngồi trên ghế sô pha ngây người nhìn cô, vẻ mặt rất chuyên chú, chuyên chú đến nỗi An Nhiên xoay người lại nhìn bà cũng không phát giác.
An Nhiên đi về phía bà, thử khẽ gọi: "mẹ?"
Lúc này An Nhiên mới gật đầu, nhìn bà khẽ cười lên, giờ cô mới phát hiện thì ra mẹ cô đã già rồi, nếp nhăn nơi khóe mắt đã