Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3730 lượt.

rõ rệt, thậm chí xuất hiện cả tóc trắng.
Nhìn, không khỏi đưa tay vuốt tóc mẹ, An Nhiên nói thật nhỏ: "tóc bạc ..."
Lâm Tiểu Phân cười, thở dài nói: "mẹ đã già rồi a, già rồi còn có thể không có tóc bạc sao!"
An Nhiên không nói, nhẹ tay nhẹ vuốt tóc bà.
Lâm Tiểu Phân cũng nhìn cô, nhìn nhìn, có chút thất thần, đột nhiên khẽ lẩm bẩm hỏi: "Nhiên Nhiên, sau này nếu con phát hiện mẹ lừa con, con có hận mẹ không?"
Tay đang vuốt ve tóc bà đột nhiên dừng lại, trong lòng mơ hồ có cảm giác bất an, nhẹ nhàng hỏi: "mẹ, mẹ lừa con cái gì?"
Lâm Tiểu Phân như là chợt khôi phục tinh thần, vội vàng rời tầm mắt, không nhìn cô, lúng túng lắc đầu, nói: "không có gì không có gì, mẹ nói thế thôi, nói thế thôi."
An Nhiên không hỏi nhiều, bưng chén nước lên uống. Một tay khác đặt trên đùi lạnh ngắt, thậm chí còn toát mồ hôi lạnh, khoảnh khắc vừa rồi, cô thực sợ, sợ bà nói ra.
Không chờ cha Cố về, An Nhiên lấy cớ nói công ty có việc gấp phải về ngay. Nghe cô nói như vậy, Lâm Tiểu Phân cũng không giữ nữa, bà cũng không biết tình hình công ty An Nhiên, thấy mấy ngày nay vì chuyện của mình, An Nhiên phải chạy qua chạy lại bệnh viện không ít, lại dặn dò cô công tác cho tốt, không cần lo lắng bên phía bà.
Khi đến cổng tiểu khu vừa vặn gặp cha Cố mua thức ăn về, thấy cô muốn về, mặc dù hơi thất vọng, nhưng giống Lâm Tiểu Phân, cha Cố cũng bảo cô chú ý làm việc, có thời gian thì cùng Dịch Thừa về ăn cơm.
Đi trên đường, An Nhiên đi không có mục đích, có chút mờ mịt. Thật ra thì công ty đâu có chuyện gì, chẳng qua là không dám ở nhà nữa, cô sợ không phải tự Lâm Tiểu Phân nói ra, thì cũng là mình không nhịn được hỏi ra lời.
Cô luôn luôn có dự cảm xấu, trong lòng sợ hãi, luôn không ngừng suy đoán, không ngừng suy nghĩ.
Đứng lại nhìn con đường người đến xe đi, đột nhiên An Nhiên không biết đi đâu, cảm thấy không có mục tiêu, trong lòng rối loại, muốn tìm người nói ra, mà bên cạnh không có ai.
Lúc này cô thật muốn tìm người trò chuyện, nghĩ đi nghĩ lại, An Nhiên chỉ nghĩ đến Lâm Lệ.
Lấy ra điện thoại di động từ trong túi xách, gọi cho Lâm Lệ. Điện thoại kết nối, vang lên thật lâu cũng không có ai nghe. Cúp điện thoại, nhìn điện thoại di động lại không thể tìm ra người thứ hai để gọi.
Trong lòng thật lộn xộn, tùy tiện bắt chiếc taxi, nhưng khi tài xế hỏi địa chỉ, cô lại không nói nên lời, không muốn về nhà, càng không muốn đến công ty, bảo tài xế cứ đi vòng trên đường thật lâu, cuối cùng mới nhẹ nhàng nói địa chỉ.
Mặt trời ngả về tây, để lại rặng mây đỏ rực rỡ nơi chân trời, chiếu sáng cả không trung. Thật đã đến giữa hè, ngày càng dài rồi, rõ ràng đã hơn 6 giờ, nếu là trước đây đã sớm tối, mà lúc này trời còn sáng như thế, như là không muốn cho màn đêm buông xuống.
Khi Tô Dịch Thừa lái xe từ trong tòa nhà thị ủy ra ngoài, lúc đi qua cổng chính, lơ đãng liếc thấy thân ảnh ngồi trước bồn hoa kia, thì dừng xe lại một bên, mở cửa bước xuống xe, chân mày khẽ nhíu lại.
Bảo vệ gác cổng thấy anh xuống xe định đi về phía người phụ nữ ngồi trước bồn hoa, thì vội vàng đón trước, nói: "Tô phó thị, không biết người nọ làm sao, ngồi đây đã hơn một tiếng rồi cũng không thấy cô ấy đi vào, hỏi có phải cô ấy muốn tìm người không, cũng chỉ lắc đầu."
Tô Dịch Thừa không nhìn anh ta, đi thẳng đến chỗ thân ảnh ngồi trước bồn hoa kia.
Ánh chiều tà chiếu lên khuôn mặt An Nhiên khiến cả người cô trở nên mờ ảo, nhiệt độ hôm nay không cao, nhưng cũng không tính là thấp, ngồi ở đây hơn một tiếng đồng hồ, khiến trán cô toát ra lớp mồ hôi mỏng, An Nhiên nhìn chằm chằm phía trước, như là đang suy nghĩ chuyện gì, cũng không chú ý Tô Dịch Thừa đang chậm rãi đi tới cạnh cô.
Tô Dịch Thừa đi đến trước mặt cô, cản trở ánh tà dương chiếu vào cô, khẽ gọi cô: "An Nhiên."
An Nhiên sửng sốt, lúc này mới lấy lại tinh thần, anh đưa lưng về phía ánh sáng, ngửa đầu nhìn anh như vậy, nhìn không rõ mặt anh, một lúc lâu mới nhận ra được, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "anh tan tầm rồi."
Tô Dịch Thừa gật đầu, nhìn cô mỉm cười, nói: "sao không gọi điện thoại cho anh." Không hỏi tại sao cô đến, chỉ hỏi sao cô không gọi điện thoại.
An Nhiên lắc đầu, chỉ nói: "không muốn quấy rầy anh làm việc." Thật ra thì khi tài xế dừng xe ở đây, cô mới biết địa chỉ mà mình suy nghĩ rất lâu lại là nơi này. Vốn là định gọi điện cho anh, nhưng mà nghĩ không lâu nữa là đến thời gian tan tầm rồi, liền ngồi đây chờ, chờ lát nữa anh lái xe ra ngoài là có thể nhìn thấy anh, mà tâm tình của cô cũng lẳng lặng bình ổn lại, cần suy nghĩ kỹ càng.
Tô Dịch Thừa chìa tay về phía cô, An Nhiên nhìn anh một chút, đưa tay đặt lên bàn tay anh, để tùy ý anh dắt, kéo cô đứng lên.
An Nhiên đứng dậy, thuận tay vỗ vỗ bụi bặm trên người mình.
Tô Dịch Thừa đưa tay sửa sang mái tóc bị thổi lung tung của cô. Đợi làm xong rồi, mới nắm tay cô đi về phía chiếc xe.
Mà bảo vệ gác cổng lúc trước ngây ngốc chứng kiến tất cả, mặc dù Tô Dịch Thừa nổi danh ôn nhuận nho nhã, nhưng mà luôn khiến người ta có cảm giác nhàn nhạt xa cách, như là mang theo khoảng cách vô hìn