Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3737 lượt.
h, không thể người ta thực sự đến gần, mà đối với phụ nữ luôn khách sáo lễ độ, chưa từng quá đáng, thậm chí nắm tay, chỉ nhẹ nhàng đụng vào một chút, sau đó lập tức thu tay lại. Mà người phụ nữ này thì khác, trong thị ủy cũng đồn là Tô Dịch Thừa kết hôn rồi, nhưng rất ít người thực sự gặp mặt Tô phu nhân, vì bọn họ không tổ chức hôn lễ, mà Tô phu nhân cũng rất ít tham gia vào hoạt động của thị ủy.
Ngồi vào trong xe, Tô Dịch Thừa khẽ nhìn cô, thuận miệng hỏi: "đã có kết quả kiểm tra sức khỏe của mẹ rồi ư, không có vấn đề gì chứ?" Hôm nay bận rộn cả ngày vì chuyện mời thầu hạng mục, vốn là định gọi điện thoại đến, nhưng mà không rút ra được chút thời gian nào, định tan việc gọi điện thoai cho An Nhiên hỏi tình hình, nhưng còn chưa gọi, đã thấy cô ngồi một mình cạnh bồn hoa.
"Tất cả đều tốt, bác sĩ Trương nói có một khối u tuyến yên, nhưng là lành tính, chỉ là vị trí hơi lệch, sợ sau này đè lên dây thần kinh thị giác, nhưng em và cha bàn bạc rồi, vẫn quyết định trị liệu truyền thống, còn hơn là mổ não nguy hiểm quá." An Nhiên tường thuật lại.
"Vậy sẽ có ảnh hưởng không?" Tô Dịch Thừa lo lắng hỏi, điều anh quan tâm là tình hình sức khỏe của Lâm Tiểu Phân.
"Ảnh hưởng hay không cũng chưa biết, là lành tính sẽ không lớn lên." Có điều là có bị lệch vị trí đi hay không, cái này ai cũng không biết được, nhưng mà so với mổ não, bọn họ vẫn quyết định lựa chọn truyền thống.
Tô Dịch Thừa gật đầu, hỏi: "có muốn về thăm nhà một chút hay không?"
An Nhiên ngẩn người, biết nhà trong câu nói của anh là chỉ nhà mẹ đẻ cô. Lắc đầu, chỉ nói: "không, em hơi mệt."
Tô Dịch Thừa không nói gì nhiều, tập trung lái xe, chăm chú nhìn phía trước, nhưng lúc rảnh rỗi, duỗi tay ra cầm lấy tay cô.
An Nhiên quay đầu nhìn, một lúc lâu mới mở miệng nói: "Dịch Thừa, nếu như biết rõ có người giấu diếm anh cái gì, mà chuyện giấu diếm kia lại có quan hệ mật thiết với anh, anh sẽ làm thế nào?"
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, lại không nói chuyện, quay đầu tiếp tục tập trung lái xe.
An Nhiên đợi đã lâu, khi cô cho là anh không có câu trả lời, xe từ từ dừng lại khi có đèn đỏ, sau đó nghe thấy Tô Dịch Thừa nói: "nếu đó là vì tốt cho anh, anh sẽ thà rằng tiếp tục giả vờ như không biết." Quay đầu nhàn nhạt cười với cô.
An Nhiên sửng sốt, hỏi, "rõ ràng đã biết rồi, làm sao giả vờ được?" Cô cũng muốn giả vờ không biết lắm, giả vờ không biết, nhưng trong lòng thỉnh thoảng lại nhớ tới những gì nghe được ở cửa phòng bệnh lúc chiều, luôn không ngừng suy đoán hàm ý ở đó.
Tô Dịch Thừa không nói tiếp, hết đèn đỏ liền khởi động xe tiếp tục đi.
An Nhiên cũng không nói gì nữa, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt giống như khi ngồi trước bồn hoa, rõ ràng nhìn ra xa, nhưng không có tiêu cự.
Xe chậm rãi dừng lại trong ga ra tòa nhà, An Nhiên mở cửa muốn xuống xe, trong nháy mắt xoay người tay bị Tô Dịch Thừa nắm chặt, bình tĩnh nhìn cô, than nhẹ, khẽ hỏi: "rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nói cho anh biết, được không?"
An Nhiên nhìn anh, nhìn chằm chằm, sau đó đột nhiên có loại cảm giác uất ức khó tả, sau đó nghĩ gì đó, mắt đỏ lên, nước mắt không không chế được rơi xuống.
Tô Dịch Thừa để tùy cho cô khóc, chỉ đưa tay lau những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống kia cho cô.
Một lúc lâu, An Nhiên mới ngừng khóc, nhìn vào mắt anh, ấp úng lược lại những gì mình nghe được ở bệnh viện cho anh nghe. Cô rất bối rối, lúc này lòng cô rất rối ren, cô muốn tìm ai đó để trút nỗi lòng, không nói cô không biết làm thế nào để tiêu trừ sự lo lắng và bất an trong lòng mình.
"Dịch Thừa, anh nói xem, chẳng lẽ em thực sự không phải là con gái của cha sao?" An Nhiên nhìn chằm chằm Tô Dịch Thừa hỏi, hốc mắt hồng hồng, vẫn còn ứa ra dòng nước, như là vừa chạm vào, là có thể rơi xuống.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, cũng nhìn chằm chằm vào mắt cô, khẽ mở miệng hỏi: "thân tình chỉ là quan hệ huyết thống thôi sao?"
An Nhiên sửng sốt, khóe mắt còn chứa nước mắt, nhìn chằm chằm vào anh, có chút không rõ ý anh.
"Em sẽ vì cha không có quan hệ máu mủ với em mà không nhận ông ấy sao?" Tô Dịch Thừa hỏi lại, lần này hình như có chút nghe hiểu rồi.
An Nhiên lắc đầu, giọng điệu vô cùng chắc chắc nói: "ông ấy vĩnh viễn là cha em!" Trước kia đã vậy, bây giờ cũng vậy, sau này cũng nhất định vậy, cho dù có liên hệ máu mủ hay không, cho dù trong người cô có dòng máu của ông ấy hay không.
Tô Dịch Thừa cười, đưa tay lau đi dòng nước mắt vì luống cuống mà rơi xuống, lầy này không thu tay về ngay lập tức mà nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, khẽ mở miệng: "vậy thì còn có vấn đề gì?"
An Nhiên sửng sốt, cẩn thận suy nghĩ lời của anh nói, sau khi nghĩ kỹ rồi, đúng vậy a, cho dù có quan hệ máu mủ hay không, cho dù ông ấy có phải cha ruột cô hay không, cô nhận làm cha chỉ có một mình Cố Hằng Văn, sẽ không có ai khác a!
Nhìn anh, suy nghĩ cẩn thận rồi, đột nhiên nín khóc cười ra tiếng: "haha." Gật đầu lại lắc đầu với anh, nói: "ừ, không thành vấn đề rồi."
Là tự cô vẫn để tâm chuyện vụn vặt mà đưa mình vào ngõ cụt, khiến mình không ra được, thật ra thì cho