Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3735 lượt.
dù có vướng mắc về thân thế của cô thế nào, cha ruột cô là ai, cha cô mãi mãi chỉ có một, đó là Cố Hằng Văn, người đã cho cô một tuổi thơ hạnh phúc, cùng cô trải qua tuổi thiếu niên nghịch ngợm, trước đây không vì công việc mà ít quan tâm đến học tập của cô, những năm gần đây ông vì cô mà làm tất cả, làm sao có thể vì không có quan hệ máu mủ mà chối bỏ tất cả được. Cho nên cho dù ông có đúng hay không, ông mãi mãi luôn là cha của Cố An Nhiên.
Tô Dịch Thừa nhéo nhéo cái mũi của cô, nói: "lên đi, anh nhớ hôm qua chúng ta mua thịt bò, tối nay anh làm cho em món thịt bò cà ri."
An Nhiên nhìn anh, trịnh trọng gật đầu, vào thời điểm anh chuẩn bị xuống xe, cũng giống như anh làm vừa rồi đưa tay kéo tay anh, sau đó khi anh khó hiểu quay đầu lại, nghiêng người hôn lên môi anh, cái lưỡi đinh hương cạy mở hàm răng tiến công vào miệng anh, khi anh còn đang kinh ngạc thì cuốn lấy cái lưỡi của anh dây dưa, rồi ghé sát vào môi anh, thấp giọng nói: "cám ơn!" Cám ơn anh đã nói, cám ơn anh kéo cô ra khỏi ngõ cụt kia.
Tô Dịch Thừa vĩnh viễn không phải là người bị động, luôn thích chủ động ra trận, lập tức tiếp tục nụ hôn này.
Đưa tay giữ chặt đầu An Nhiên, một tay khẽ nâng cằm cô lên, để làm cho kề sát môi răng cô hơn, khiến mình có thể hôn cô sâu hơn.
Mút, quấn, quấy, hôm nay Tô Dịch Thừa hôn không hề dịu dàng, mà có chút vội vàng và bá đạo, dùng lực khá mạnh. Bị anh ôn sâu, An Nhiên rù rì rên lên tiếng, anh hôn rất gấp, hơn nữa ôm rất chặt, An Nhiên chỉ cảm thấy mình sắp thở dốc đến suýt ngất đi trong lòng anh, Tô Dịch Thừa rốt cục buông cô ra, để cô tựa vào lòng mình bình ổn lại hơi thở, mà chính anh cũng thở hổn hển, ôm nhau cùng bình ổn lại.
Hai người cứ ngồi trên xe ôm nhau một lúc lâu, đợi đến khi hơi thở hai người ổn định rồi, mới mở cửa xuống xe đi lên tầng về nhà.
Về đến nhà, An Nhiên rất tự nhiên nhận lấy túi của Tô Dịch Thừa và của mình cùng để vào trong thư phòng, mà Tô Dịch Thừa cởi áo khoác ra, vén tay áo sơ mi lên đi vào trong bếp chuẩn bị bữa tối cho hai người.
Mặc dù An Nhiên không làm, nhưng mà ngày nào cũng là anh làm bữa tối, ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng, cho nên gần đây rất tự giác, xung phong muốn hỗ trợ anh. Lúc đầu Tô Dịch Thừa còn từ chối, nhưng mà không lay chuyển được quyết tâm của cô, cuối cùng để kệ cô.
Chẳng qua là dường như cô thật không biết nhiều, lần này giúp đỡ cũng gặp phải tình huống thế này.
"Dịch Thừa, thịt bò này phải xử lý thế nào a?"
"Dịch Thừa, làm tôm này thế nào a!"
"Dịch Thừa, thái cà rốt thế này hay là thái thế này?"
Chuyện nào cô luôn hỏi không hết như thế, như là lần nào cô hỗ trợ cũng luôn làm anh thêm luống cuống, nhưng mà anh thích, thích cảm giác hạnh phúc nhàn nhạt thế này, ấm áp nhàn nhạt như vậy.
Tài nấu nướng của Tô Dịch Thừa thật rất tốt, cơm kiểu trung quốc hay cơm tây đều làm rất ngon.
Hai người phân ra ngồi hai bên bàn ăn, mỗi người một suất cơm thịt bò cà ri, để phối hợp với không khí ăn cơm tây, An Nhiên điều chỉnh đèn phía trên bàn ăn tối đi một chút, mà Tô Dịch Thừa thì cầm chai rượu đỏ rót cho hai người.
An Nhiên trừng mắt nhìn anh: "không cho uống rượu!" Bác sĩ đã nói rồi, dạ dày của anh căn bản là không thích hợp uống nhiều rượu, bình thường ở bên ngoài anh không có cách nào, phải uống rượu xã giao, nhưng mà ở nhà cô hi vọng chăm sóc anh tốt hơn. Ngoài ra xét thấy phẩm rượu của người này không tốt, lần trước còn có thể giả say mà giở trò!
"Một chút xíu." Tô Dịch Thừa nhìn cô, hỏi ý kiến.
"Không cho uống!" An Nhiên tỏ thái độ rất kiên quyết, không nhượng bộ chút nào, đưa tay cầm lấy chai rượu trong tay anh, miệng lẩm bẩm: "hồi trước Diệp Tử Ôn nói không sai, anh căn bản là con sói phúc hắc, ai biết anh có mượn rượu giở trò nữa hay không, em mới không cho anh cơ hội thực hiện được!"
"Ha ha." Tô Dịch Thừa cười to, trong phòng chỉ có hai người, hơn nữa còn ngồi đối diện, dù cô chỉ nói thầm, nhưng mà sao lại không nghe rành mạch. Để tùy cô lấy rượu đi, không ngăn lại nữa.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, câu được câu không, ăn xong bữa tối, vẫn là An Nhiên chủ động thu dọn bát đũa, gần đây vì chuyện ban khoa học kỹ thuật thành phố mà Tô Dịch Thừa quả thật có chút đau đầu, hôm nay tan tầm không tính là muộn, đó là vì vốn định đến chỗ cha mẹ hỏi thăm tình hình kết quả kiểm tra sức khỏe một chút, thật ra thì còn rất nhiều việc, anh mang về nhà, cho nên ăn cơm xong, Tô Dịch Thừa liền đi vào thư phòng.
An Nhiên thu dọn xong liền rót chén trà bưng đến cho Tô Dịch Thừa, sở dĩ pha trà đó là bởi vì Tô Dịch Thừa nói anh không quen uống cà phê, lúc ở nhà quen uống trà với cha và ông nội, nhưng mà Tô Dịch Thừa không nói cho cô anh uống không quen cà phê mà cô cho rất nhiều đường!
Gõ cửa đi vào, để trà lên trên bàn sách, Tô Dịch Thừa ngẩng đầu lên, nở nụ cười ôn hòa với cô: "cám ơn."
An Nhiên mỉm cười lại: "không khách khí."
Tô Dịch Thừa đưa tay nhéo nhéo tay cô, nói: "chắc là tối nay anh làm khuya, mệt thì đi nghỉ trước đi, đừng chờ anh."
An Nhiên gật đầu, chỉ nói: "đừng làm quá muộn." Nói xong