Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343723
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3723 lượt.
ua cũng không thấy.
Bóp bóp bả vai mỏi nhừ, vén chăn xoay người xuống giường, vừa đi đến cạnh bàn trà, mới nhìn thấy tờ giấy đặt trên bàn, là Tô Dịch Thừa để lại trước khi đi làm, trên đó có mấy chữ rồng bay phượng múa:
"Đi làm, tự chăm sóc mình, tối gặp. —— Dịch Thừa!"
An Nhiên mỉm cười, gấp tờ giấy kia cất vào trong túi áo rồi mới xoay người đi vào phòng vệ sinh rửa mặt.
Khi trở ra vừa vặn Lâm Lệ gõ cửa đi vào, nhìn An Nhiên có chút mập mờ nói: "Tô lãnh đạo nhà mi đối xử với mi thật tốt, vừa sáng đã đi tìm ta, bảo ta hôm nay có thời gian thì tới ở với mi. An Nhiên, mi nói xem mi là trẻ vị thành niên hay cô gái vừa mười tám tuổi a! mi còn cần người khác phải ở cùng mi sao?"
Nghe vậy, An Nhiên chỉ khẽ cười, cũng không nói chuyện, trên mặt tràn đầy vẻ hạnh phúc.
Trước khi đi làm Tô Dịch Thừa đi thẳng đến tiểu khu trước kia, nhưng mà không về nhà mình, mà đi thang máy lên tầng 18, sau đó đứng lại trước cửa nhà 18B, đưa tay nhấn cái chuông cạnh cửa.
"Ting tong, ting tong ——"
Chuông cửa vang lên vài tiếng, mãi lâu sau bên trong mới truyền đến tiếng mở cửa rất nhỏ, sau đó cửa được mở ra, chỉ thấy Lăng Nhiễm hai mắt còn nhập nhèm, vừa ngáp, vỗ vỗ, từ từ ngẩng đầu: "ai mà vừa sáng sớm ..." Có chút không thể tin được nhìn Tô Dịch Thừa đứng trước mặt, thật lâu mới chậm rãi mở miệng: "a, a Thừa?" Giọng nói vẫn không xác định, nhìn anh thậm chí không thể tin vào mắt mình.
Tô Dịch Thừa chỉ lạnh lùng nhìn Lăng Nhiễm trước mắt, mặt không chút thay đổi nói: "hôm nay tôi tới chỉ là muốn cảnh cáo cô một lần, đừng có làm những chuyện vô nghĩa nữa, cho dù không có An Nhiên, tôi và cô cũng không thể tiếp tục, tôi sẽ không tiếp nhận một người đã từng phản bội tôi! Hơn nữa nếu còn để tôi biết cô giở trò với An Nhiên, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô! Cô biết tôi nói được làm được."
Lăng Nhiễm bị lời anh nói khiến cho sửng sốt, một lúc lâu mới phản ứng lại, gượng cười nói: "a, a Thừa, anh nói cái gì a, sao em không hiểu gì cả."
"Cô có hiểu hay không trong lòng cô, tôi và mọi người đều rõ, đừng tưởng cô xui khiến trẻ con đẩy người là người khác không biết, cô có thể chối bay trách nhiệm, lần này may mắn là An Nhiên và đứa bé không xảy ra chuyện, nếu không, cô không thể gánh được trách nhiệm này!" Tô Dịch Thừa lạnh lùng nhìn cô ta, trong mắt tràn ngập chán ghét và không vui.
"Anh, anh nói cái gì?" Lăng Nhiễm mở to mắt nhìn anh, anh nói đứa bé: "Cố An Nhiên có con?"
Tô Dịch Thừa lãnh đạm nhìn cô ta một cái, không nói thêm một chữ vô ích với cô ta nữa, liền xoay người đi về phía thang máy, những gì muốn nói anh đã nói, những cái khác chỉ là vô ích, anh cũng không muốn lãng phí nước miếng với cô ta, nếu cô ta còn biết suy nghĩ, suy nghĩ những gì anh vừa nói, như vậy cô ta liền biết rõ phải làm gì.
Phía sau Lăng Nhiễm nhìn anh đến lại đi, cắn chặt môi, hai tay bên sườn bất giác nắm chặt lại, trong mắt lộ ra tia âm ngoan và tàn nhẫn!
Về nhà
Ở bệnh viện ba ngày, đến khi bác sĩ xác nhận tất cả bình thường, buổi chiều ngày thứ tư, Tô Dịch Thừa đặc biệt hủy bỏ lịch trình, đến bệnh viện đón An Nhiên về nhà.
Thật ra thì hai ba ngày nằm viện này, ngoại trừ đi làm, Tô Dịch Thừa dành hầu hết thời gian còn lại ở bệnh viện, về nhà chỉ để tắm giặt, thay quần áo, rồi lại chạy đến bệnh viện. An Nhiên lo lắng sức khỏe anh không chịu nổi, bảo buổi tối anh về nhà ngủ, nhưng bị anh kiên quyết từ chối, nói phải ở cạnh cô và em bé, An Nhiên bất đắc dĩ, nhưng mà đau lòng anh chịu áp lực công việc lớn như thế mà còn vì cô chạy tới chạy lui đến bệnh viện.
Rốt cục vào chiều ngày thứ tư, sau khi làm xong tất cả các khâu kiểm tra thường lệ, bác sĩ vung bút cho phép xuất viện rồi, lúc này An Nhiên mới thở phào nhẹ nhõm.
Trước khi trở về An Nhiên đi thăm cha Lâm ở bên kia, hai ngày này sắc mặt cha Lâm đã tốt hơn nhiều so với trước kia, mà cô nghe Lâm Lệ nói, bên phía bệnh viện đã sắp xếp thời gian phẫu thuật, phía bác sĩ cũng mời chuyên gia uy tín tới tự mình cầm dao. Đối với tin tức này, Lâm Lệ và mẹ Lâm rất mừng rỡ, An Nhiên cũng vui mừng thay cho họ.
"Ừ, anh biết." Tô Dịch Thừa nhìn cô gật đầu, tay nắm tay nhỏ bé của cô, vừa nói: "nhưng mà bây giờ em khác rồi, em mang thai, trong bụng có con của chúng ta, anh không muốn em mệt."
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, một lúc lâu mới rầu rĩ nói: "anh sợ em không chăm sóc tốt tiểu tình nhân của anh sao?"
"Ha ha." Tô Dịch Thừa cười to, ôm cô vào lòng, một tay vỗ về lưng cô, nói: "anh càng quan tâm đến mẹ của tiểu tình nhân."
An Nhiên lấy tay dùng sức chọc chọc lồng ngực của anh, rầu rĩ nói: "chỉ biết dỗ ngon dỗ ngọt."
Tô Dịch Thừa cười, ôm cô một lúc lâu, mới nhàn nhạt mở miệng, thương lượng với cô: "chúng ta để cho thím Trương một tuần tới hai lần, giúp đỡ quét dọn trong nhà, chờ sau này bụng em to lên, chúng ta mới để cô ấy tới hàng ngày, được không."
An Nhiên tựa vào ngực anh, nhẹ nhàng gật đầu, "vâng." Cô là người tương đối bảo thủ, có một số việc cô luôn rất khó tiếp