Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3715 lượt.

ốn luôn thích nhìn quang cảnh ngoài cửa sổ, nay lại coi anh như là phong cảnh ngoài cửa sổ, nhìn vô cùng nhập thần.
Mắt thấy đã đến chỗ rẽ, cuối cùng Tô Dịch Thừa không nhịn được nữa, nhắc nhở cô: "Tô phu nhân, em còn muốn nhìn chằm chằm anh như thế bao lâu nữa?"
Như là đã chờ anh mở miệng mãi, An Nhiên không trả lời vấn đề của anh, chỉ vội vàng hỏi: "sao anh biết em ghét tinh bột, còn biết em không thích ăn cà rốt, còn biết em thích ăn táo nhưng rất ghét ăn chuối, biết lúc em uống cà phê thích dùng cái cốc mèo kitty, còn buổi tối uống nước nhất định phải là cốc hình em bé!" Những thứ này ngay cả chính cô cũng không để ý, vừa rồi nghe anh dặn dò thím Trương, mới chú ý tới sự khó tính của mình, sau đó ngồi trên xe nghĩ kỹ lại những gì anh nói, vậy mà toàn bộ anh nói đều đúng, không phải 90%, cũng không phải 99% mà là 100%, đều đúng, không có ngoại lệ nào!
Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô một cái, đảo tay lái, cho xe rẽ vào chung cư chỗ Cố gia, chậm rãi dừng lại trước tòa nhà, nhàn nhạt mà ôn hòa nói: "việc này ngày nào em cũng làm lặp đi lặp lại, em làm nhiều, anh thấy nhiều, thế là nhớ."
An Nhiên nhìn anh, nhìn chằm chằm, trong lòng ấm áp dễ chịu, quả thật là chuyện ngày nào cũng lặp đi lặp lại, nhưng quá nhỏ nhặt, quá bình thường, cảm động là anh có thể để ý tới những chuyện nhỏ như thế, rồi nhớ kỹ trong lòng. So với mình, cô người làm vợ này dường như là quá không xứng chức rồi, không hề biết sở thích hay thói quen của anh, thậm chí thất bại đến mức muốn làm một bữa cơm bình thường, có thể bày lên bàn ăn, cũng khó ăn. Nghĩ tới, quay đầu rầu rĩ không vui, cúi đầu, lẩm bẩm: "em có phải là rất không xứng chức rồi, em không biết anh thích hay không thích gì." So với anh, cô thật sự sắp không có đất dung thân rồi.
Tô Dịch Thừa cười, nghiêng người xoay người cô lại, cười nhạt mà chăm chú nhìn cô, nói: "em muốn biết cái gì, em có thể hỏi anh, anh nhất định sẽ nói cho em tất cả."
"Thế thì còn ý nghĩa gì." An Nhiên nhỏ giọng nói thầm, cũng là bởi vì không biết, bởi vì không nghĩ tới anh lặng lẽ làm nhiều như vậy, lúc này mới khiến người ta cảm động và bất ngờ, nếu chuyện gì cũng hỏi anh, thế căn bản là lặp lại, không có chút sáng tạo và bất ngờ gì.
"Anh sẽ giả vờ không biết, giả vờ kinh ngạc." Tô Dịch Thừa tiếp lời cô.
An Nhiên tức giận nhìn anh một cái, trên mặt muốn cười không cười được nhìn anh nói: "Tô lãnh đạo, Tô phó thị trưởng, chẳng lẽ anh không biết hiện tại khắp nơi trên cả nước đều đang ‘đánh giả’ sao? Anh lại còn định đi đầu cố tình vi phạm pháp luật!"
Tô Dịch Thừa không nhịn được, cười ra tiếng: "em còn có thể ví von hình ảnh được?" Còn so với đánh giả, đây hoàn toàn không cùng nội dung.
An Nhiên cười đắc ý, lúc này mới chú ý tới xe đã dừng lại: "đã đến rồi sao?" An Nhiên nghi ngờ quay đầu, hôm nay là anh lái quá nhanh hay là đường ngắn đi, cô nhớ mới lên xe không được bao lâu a! Nghĩ như vậy, lơ đãng liếc ra phía ngoài, mới chú ý tới cảnh vật ngoài cửa sổ, sững sờ quay đầu lại, nhìn anh, kinh ngạc hỏi: "Ách, không phải là về đại viện quân khu sao?" Anh nói về nhà, cô còn tưởng rằng anh nói về Tô gia trong đại viện quân khu, lại không ngờ tới anh nói đến nhà mẹ đẻ cô.
Tô Dịch Thừa cười khẽ: "lần trước mẹ xuất viện, chúng ta cũng chưa đến thăm bà tử tế, hôm nay là cuối tuần, hẳn là bà và cha đều không đi làm." Nói xong, mắt nhìn về bụng cô, nói: "vừa vặn nói cho họ biết, họ sắp làm ông bà ngoại rồi."
An Nhiên nhìn anh, anh vĩnh viễn luôn suy nghĩ chu đáo hơn cô, bất kể là đối với cô hay là với người nhà cô, trước mặt anh, cô có cảm giác mình biểu hiện rất tồi tệ, vừa rồi hiểu mình không phải là một người vợ xứng chức, bây giờ từ anh lại hiểu mình không chỉ không phải là người vợ đạt tiêu chuẩn, thậm chí còn không phải là một người con gái đạt tiêu chuẩn, làm con gái, nhưng không hề tận hiếu với cha mẹ, rõ ràng mấy ngày rồi không đi làm, nhưng không hề về thăm nhà.
Miệng lẩm bẩm, có chút bất mãn nói với anh: "anh có thể đừng có tốt như vậy không, như vậy sẽ khiến em cảm thấy bản thân mình quá tệ rồi."
Tô Dịch Thừa cười to đưa tay vuốt vuốt đầu cô: "đi thôi, xuống xe đi."
An Nhiên gật đầu, vừa vuốt lại tóc vừa mở cửa xuống xe.
Tô Dịch Thừa tính toán không sai, đúng như anh nói, Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn đều không đi làm. Hai người An Nhiên đến là lúc Lâm Tiểu Phân đang nấu cháo gà trong phòng bếp, nồi cháo gà này bà hầm gần một ngày rồi, con gà mái già kia là bà mua buổi sáng khi đi chợ, giống thuần chủng. Lâm Tiểu Phân làm thịt nấu cháo để buổi tối mang cho An Nhiên và Tô Dịch Thừa, thật ra thì tặng cháo cũng chỉ là thứ yếu, lâu thế rồi không gặp con gái, bà rất nhớ.
Hôm nay Cố Hằng Văn cũng không đi làm, giờ phút này đang cầm bút lông luyện chữ to trong thư phòng, về phần tại sao lại rảnh rỗi như vậy, thứ nhất là đã nghỉ hè, từ sau lớp ôn tốt nghiệp cấp ba đã kết thúc hơn một tháng trước, toàn bộ đã thi vào cao đẳng, mà trong khoảng thời gian này, lớp mười một năm nay vừa lên lớp mười hai, cũng vì nghỉ hè, lịch dạy không kín lắm, cho nên là khi không p