Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343717

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3717 lượt.

hải lên lớp, thì có rất nhiều thời gian rảnh.
Chuông cửa vang lên, Lâm Tiểu Phân mặc tạp dề từ trong phòng bếp đi ra mở cửa, cửa mở ra chính bà còn chưa kịp phản ứng, đã thấy Tô Dịch Thừa cười nhẹ nhìn bà khẽ gọi, "mẹ."
Lâm Tiểu Phân mừng rỡ, nhìn anh vội vàng cười hỏi: "Dịch Thừa, sao con lại tới đây, An Nhiên đâu? Không tới cùng sao?" Nhìn phía sau anh một chút, cũng không nhìn thấy bóng dáng An Nhiên.
Tô Dịch Thừa cười, đưa tay kéo An Nhiên từ sau vách tường ra, vừa nói: "cô ấy nói muốn diện bích tư quá, cảm thấy lâu rồi mình không về thăm nhà nên xấu hổ."
An Nhiên cười đùa nhìn Lâm Tiểu Phân, thè lưỡi trẻ con.
Lâm Tiểu Phân tức giận nhìn cô: "cô còn biết xấu hổ a, mẹ còn tưởng rằng cô gả cho người, có ông xã rồi thì không cần cha mẹ cô nữa." Người ta nói con gái như bát nước đổ đi, lập gia đình rồi là quên gia đình mình, không thích về nữa.
"Con đâu có." An Nhiên nhỏ giọng kháng nghị, sau đó nói rất nhỏ: "lúc đầu còn không phải là mẹ, ghét con ở nhà mãi làm vướng víu mẹ, người chỉ ước con sớm gả đi là mẹ, bây giờ oán trách con không về cũng là mẹ, thế này là con có làm hay không, thế nào cũng đều sai."
"Con còn lý lẽ nữa." Lâm Tiểu Phân tức giận khẽ mắng. Sau đó lại quay đầu, nói với Tô Dịch Thừa: "Dịch Thừa, nào, mau vào nhà ngồi."
Thấy rõ là sự đối xử khác biệt, An Nhiên ấm ức nhỏ giọng nói thầm: "đối đãi chênh lệch, mẹ, mẹ đừng quên con mới là con gái của mẹ."
Lỗ tai Lâm Tiểu Phân rất thính, toàn bộ lời nói thầm của cô đều lọt vào tai bà. Nói: "chàng rể a Thừa này con tốt hơn con ruột nhiều."
An Nhiên quay đầu đi, cố ý không nhìn bà, như là đang tránh ánh mắt mà. Nhẹ tay lôi kéo góc áo người nào đó, ý bảo anh nhanh tới giúp cô trận này.
Tô Dịch Thừa nhận được mệnh lệnh, cười nhạt tiến lên, chắn giữa bà và An Nhiên, nhìn bà nghiêm túc hỏi: "gần đây sức khỏe mẹ thế nào rồi? Vừa qua liên tục bận chuyện mời thầu hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố, không rút ra được thời gian cùng An Nhiên về, mà để An Nhiên một mình con không yên lòng, cho nên cô ấy bảo muốn đi, con vẫn không cho, lo lắng." Một câu nói đơn giản, vừa biểu lộ sự quan tâm của mình, lại giải thích qua nguyên nhân An Nhiên chưa về, nói một chút liền dừng, không làm người ta có cảm giác anh cố ý nói dối.
Lâm Tiểu Phân cũng không nói thêm cái gì, thật ra thì bà sao sẽ giận An Nhiên chứ, những lời vừa rồi chỉ là đùa thôi, trong lòng đâu có tính toán với cô, mà lại nhìn bộ dạng bảo vệ An Nhiên của anh, trong lòng cũng không thấy lo lắng gì cho An Nhiên nữa. Đối với con rể Tô Dịch Thừa, bà hài lòng khỏi phải nói.
Khẽ cười nhàn nhạt nói: "đều tốt cả, không cần lo lắng cho mẹ, nhưng mà con, mẹ đọc báo cũng nghe nói đến hạng mục ban khoa học kỹ thuật kia, con phải chú ý sức khỏe nhiều hơn."
Tô Dịch Thừa gật đầu, đáp lại: "con biết, mẹ không cần lo cho con."
Lâm Tiểu Phân lấy lon đồ uống từ trong tủ lạnh đưa cho Tô Dịch Thừa, nhưng không cho An Nhiên. An Nhiên cảm thấy khát nước, đưa tay liền muốn lấy lon nước cho Tô Dịch Thừa, ngửa đầu đang định uống, đột nhiên đồ uống trong tay bị người rút ra.
Tô Dịch Thừa khẽ nhướng mày, không đồng ý nhìn cô, hỏi: "em có thể uống nước lạnh sao!"
An Nhiên mạnh mẽ phản ứng lại, vội vàng tỏ thái độ, nói: "em uống nước lọc."
Lâm Tiểu Phân khó hiểu nhìn bọn họ, cảm giác thấy bọn họ là lạ, không khỏi tò mò hỏi: "sao thế?"
Tô Dịch Thừa cười khẽ, nói với Lâm Tiểu Phân: "mẹ, thật ra thì hôm nay chúng con tới đây là có tin vui muốn báo cho mẹ và cha."
"Tin vui gì?" Lâm Tiểu Phân cười hỏi.
Tô Dịch Thừa liếc nhìn An Nhiên, đưa tay cầm tay cô, lại quay đầu, bình tĩnh nhìn Lâm Tiểu Phân nói: "mẹ, An Nhiên mang thai."
Nghe vậy, Lâm Tiểu Phân sững người, nhìn anh một chút lại nhìn An Nhiên một chút, cuối cùng nhìn chằm chằm vào bụng An Nhiên, như là khó tin, ngẩng đầu nghi hoặc hỏi lại An Nhiên: "Nhiên Nhiên, con thật sự mang thai?"
An Nhiên hơi ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu, nhẹ giọng đáp: "vâng." Khuôn mặt ửng hồng, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, là thỏa mãn, cũng là hạnh phúc.
Lâm Tiểu Phân vẫn còn sửng sốt một lát, rồi mới phản ứng lại, cười, "ha ha, thật tốt quá." Nói xong đi về phía thư phòng: "lão Cố, ông sắp làm ông ngoại rồi! . . . ."






Ai trộm bản vẽ?
Người một nhà ăn cơm tối xong, Lâm Tiểu Phân kéo An Nhiên vào phòng khách thảo luận một số chuyện phải chú ý khi mang thai, cái gì mà không được ăn, cái gì mà không được xách vật nặng, cái gì mà không được ngẩng đầu quá gì gì đó, mà Tô Dịch Thừa và Cố cha vừa uống trà, vừa đánh cờ nói chuyện trong thư phòng.
Cả buổi tối khóe miệng Cố Hằng Văn lúc nào cũng nhếch lên, tâm tình rất tốt, thậm chí còn đi sai mấy nước cờ, sau khi bị Tô Dịch Thừa ăn rồi mới phản ứng lại là mình đi nhầm rồi.
Cố Hằng Văn đi nước cờ, sau đó bưng trà đã qua mấy lần nước bên cạnh, rót cho mình và Tô Dịch Thừa, cả tối khóe miệng hầu như không được khép lại.
Tô Dịch Thừa lên xe chiếu tướng Cố Hằng Văn, mỉm cười khẽ nói "cha, chiếu tướng