Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343695

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3695 lượt.

i thế này, giả ngu này được quyết định bởi thái độ mỗi cá nhân, nếu thái độ cô đủ kiên định, thì cô giả ngu có thể lừa được người ta. Nghĩ như vậy, An Nhiên liền phi thường kiên định gật đầu: “hoàn toàn không có ấn tượng!”
“Phải không?” Tô Dịch Thừa cười, đưa tay nhéo nhéo mũi cô, nhìn cô hỏi: “vậy có muốn anh nhắc em không?”
An Nhiên nhìn chằm chằm anh, không nói được cũng không nói không được, chỉ là mặt càng đỏ hơn.
Tô Dịch Thừa ngừng cười, nhìn ánh mắt cô như là còn kiên định hơn vừa rồi, sau đó mở miệng, “An Nhiên, anh yêu em.” Từng chữ từng câu để cho An Nhiên nghe rất rõ ràng.
An Nhiên sửng sốt, như là đã quên hô hấp, chỉ nhìn chằm chằm anh, câu nói ‘anh yêu em’ vừa rồi của anh như là ma chú văng vẳng bên tai cô.
Tô Dịch Thừa đưa tay vuốt ve mặt cô, chăm chú hỏi: “gợi ý như thế, có khiến em nghĩ tới cái gì không?”
An Nhiên đột nhiên cảm thấy chóp mũi ê ẩm, mặt không đỏ, nhưng mà hốc mắt bắt đầu nóng lên, nước mắt không kiềm chế được, không ngừng chảy xuống hai má, đưa tay vỗ anh, điển hình khẩu thị tâm phi, rõ ràng trong lòng ngọt muốn chết, nhưng vẫn nghẹn ngào, lên án anh: “anh thật đáng ghét!”
Tô Dịch Thừa bắt được tay cô, nhìn chằm chằm vào cô, cố chấp hỏi: “nghĩ ra chưa?”
An Nhiên không ngừng gật đầu, vừa nói: “em cũng yêu anh.”
Tô Dịch Thừa cười, nụ cười không ngừng được khuếch đại lên, sau đó ôm chặt cô.






Vợ con ấm áp như lò sưởi ở đầu giường
Đến khi Tô Dịch Thừa và An Nhiên ra khỏi phòng thì Tần Vân đang chuẩn bị bữa tối cùng cô giúp việc, thấy hai người, không nhịn được chế nhạo hai người nói: "tình cảm vợ chồng son thật là tốt, An Nhiên, con không biết đâu, a Thừa nó sợ mẹ giấu con đi, vừa vào cửa liền hỏi mẹ con ở đâu, rồi lấy tốc độ chạy về phòng, con không nhìn thấy chứ còn nhanh hơn là ông nội nó dẫn binh chạy trốn."
"Phốc." Bị lời của Tần Vân chọc cười, An Nhiên nhịn không được liền cười ra tiếng, quay đầu nghiền ngẫm nhìn người nào đó, hơi bất ngờ phát hiện người nào đó thế mà thoáng đỏ mặt.
Tô Dịch Thừa hơi mất tự nhiên, theo bản năng sờ sờ lỗ mũi, vừa rồi khi nhận được điện thoại của An Nhiên, anh còn đang trong phòng làm việc, hiện tại chỉ nói: "con đi sân huấn luyện xem một chút." Sau đó quay đầu nhìn về phía An Nhiên.
An Nhiên mới không muốn lại bị mẹ chồng và Dịch Kiều cười chê, vội vàng chứng tỏ lập trường nói: "Em đi giúp mẹ chuẩn bị cơm tối." Nói xong liền đến giúp đỡ Tần Vân và cô giúp việc.
Mọi người cạn chén, khuôn mặt bình thường vốn nghiêm túc và nói năng thận trọng của ông nội Tô hôm nay cũng đầy ắp ý cười.
Tô Dịch Kiều lấy quà từ trong túi xách phía sau tặng cho Tô Hán Niên, rồi cười nói lời chúc mừng của mình: "chúc ông nội càng ngày càng trẻ, hằng năm đều 18 tuổi."
Tô Hán Niên cười to, mắng: "Tiểu quỷ, nếu năm nào ông nội cũng 18 tuổi thì có mà thành lão yêu quá hả!"
Mọi người cười vang lên.
Tô Dịch Thừa tặng thực phẩm chăm sóc sức khỏe mua hồi sáng cho ông nội, cười nói: "ông nội, cháu và An Nhiên chúc ông, năm nào cũng có hôm nay, tuổi nào cũng có ngày này, chúng cháu không biết nên mua cái gì, quà không thực dùng thì sợ ông không cần, cho nên chỉ mua mấy hộp thực phẩm chăm sóc sức khỏe, cháu hỏi rồi, họ nói cái này trị bệnh phong thấp rất tốt, ông cứ dùng thử xem, nếu hiệu quả cháu sẽ mua cho ông mấy hộp."
"Được được được." Tô Hán Niên cười gật đầu, thật ra thì ông cũng không để ý có quà hay không, đối với ông mà nói, cả nhà đoàn viên giống như vậy cùng ăn bữa cơm là tốt rồi, có quà hay không đều không quan trọng.
"Cái gì nha, anh đang nói quà của em không thực dụng sao?" Tô Dịch Kiều bất mãn nhăn cái mũi, "thật ra thì tặng quà là tấm lòng nha, chỉ có tặng cái mà mình cho là tốt nhất mới biểu đạt được tấm lòng của mình, bản thân mình cũng không thích, thì còn tính là thành tâm gì chứ. Vả lại ông nội quý em như vậy, bất kể em tặng gì ông nội cũng sẽ thích a, đúng không, ông nội."
Tô Hán Niên cười to, "ha ha, tiểu quỷ này, lần trước tặng ông búp bê gì đó, đứa trẻ có lông mày dày đậm, ông cũng không biết phải gọi là gì." Ông từng này tuổi rồi, thế mà còn tặng ông búp bê, cũng chỉ có tiểu quỷ này nghĩ ra được.
"Ông nội, đó là cậu bé bút chì." Tô Dịch Kiều nói, "hồi đó là cháu mang về từ Nhật Bản, cháu rất thích, chẳng lẽ ông nội không thích?" Giọng nói kia như là bị người vứt bỏ vậy, vô cùng vô tội, khiến người ta không đành lòng phản đối.
"Thích, thích, tiểu Kiều nhà chúng ta tặng gì ông cũng thích." Tô Hán Niên cười nói.
Nghe vậy, Tô Dịch Kiều đắc ý nhìn Tô Dịch Thừa nói, "xem đi, em đã nói là em tặng gì ông nội cũng thích."
"Xem con đắc ý kìa, lớn rồi còn giống như trẻ con vậy." Tần Vân cười nói.
Tất cả mọi người nở nụ cười, không khí rất hòa hợp, vui vẻ.
Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên một cái, sau đó đưa tay nắm chặt tay An Nhiên phía dưới bàn, hai người nhìn nhau trao đổi ánh mắt. Lại quay đầu, Tô Dịch Thừa nói với mọi người: "hôm nay nhân dịp sinh nhật ông nội, thật ra thì con và An Nhiên cũng có chuyện muốn tu