Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343701
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3701 lượt.
khi An Nhiên rảnh rỗi đến mức buồn chán, liền muốn cô giúp việc trong nhà dạy cô mấy món đơn giản, vốn là cô định nhân dịp này học hỏi tay nghề nấu nướng, tốt xấu gì sau này khi Tô Dịch Thừa về nhà là cơm nước xong xuôi rồi, chỉ chờ anh về ăn cơm.
Nhưng cứ như là Tần Vân gắn radar trên người cô vậy, vừa mới nói phải ra sang bên vợ Trương phó đoàn trưởng tâm sự một lát, nhưng chưa đầy một lát, khi An Nhiên vừa mới kéo cô giúp việc đến bảo cô ấy dạy cô mấy món đơn giản, nghĩ tới có người dạy lúc nào cũng tốt hơn sách dạy nấu ăn chỉ có chữ nghĩa và tranh ảnh màu mè kia, nhưng tay vừa cầm con dao, chuẩn bị thái những nguyên liệu nấu ăn cần thiết, Tần Vân đi vào, nhìn con dao trong tay cô, bước lên cầm lấy, tiếp đó nghiêm túc nói: "người mang thai không được động dao, điềm xấu." Sau đó không nói lời gì liền đẩy An Nhiên ra khỏi bếp.
"Mẹ, không sao, con chỉ là muốn học nấu ăn với cô." An Nhiên giải thích.
"Sau này rồi học, bây giờ con đang mang thai đấy, không được làm mệt mình, hơn nữa, trong bếp nhiều khói." Tần Vân không đồng ý nói.
"Mẹ, sẽ không, sẽ không mệt mà, con chỉ muốn học sau này có thể làm cơm cho Dịch Thừa ăn."
Nghe vậy, Tần Vân cười, nói thẳng: "không sao, tay nghề của a Thừa không tồi, sau này cứ bảo a Thừa nấu cho con ăn là được."
Như thế, An Nhiên chỉ có thể gượng cười, hoàn toàn không biết nên nói gì, còn có thể nói gì.
Hàng ngày Tô Dịch Thừa đều tới đây, có đôi khi rất muộn, đôi khi An Nhiên không đành lòng anh chạy qua chạy lại khổ cực như vậy, mấy lần bảo anh nếu quá muộn thì đừng tới đây, nhưng anh luôn không nghe, lần nào cũng thế cho dù muộn thế nào, luôn muốn quay về, thật ra không làm cái gì, tất nhiên cũng không làm được cái gì, hai người chỉ ôm nhau mà ngủ.
Mà mỗi ngày thấy sắc mặt mỏi mệt của anh, Tần Vân luôn xấu xa cười nhạo anh, nói vợ con đặt ở đầu giường ấm áp như lò sưởi, thế này vợ con chạy, dù đầu giường có đặt gần lò sưởi đi chăng nữa người nào đó cũng không ở được, nhớ người nào đó luôn nói là mình rất bận không có thời gian, bây giờ có bận nữa, muộn nữa cũng quay về, ngăn cản không được.
Tô Dịch Thừa đuối lý, lần nào cũng sờ sờ cái mũi, tự động xem nhẹ, giả vờ không nghe thấy.
Đêm nay An Nhiên gối lên tay Tô Dịch Thừa, nhắm hai mắt, nhưng một lúc lâu cũng không ngủ được, nhẹ nhàng trở mình, nhưng quấy rầy đến người đàn ông bên cạnh.
"Sao thế?" Tô Dịch Thừa vô cùng buồn ngủ nói, tay kéo cô lại cạnh mình.
"Đánh thức anh rồi." An Nhiên áy náy, cô biết ngày nào anh cũng đi đi về về hai tiếng đồng hồ lái xe, hơn nữa đây vốn là thời gian bận rộn hạng mục ban khoa học kỹ thuật thành phố, hầu như ngày nào anh cũng mệt mỏi đến mức cứ nằm lên giường là ngủ.
Tô Dịch Thừa nhắm hai mắt hôn lên trán cô một cái, rồi mới chậm rãi mở mắt ra, nhìn cô nói: "sao không ngủ được?" Thanh âm vẫn cực kỳ buồn ngủ.
Trong bóng tối, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ, An Nhiên đưa tay sờ lên mặt anh, dùng ngón tay miêu tả hình dáng của anh, khẽ thở dài, nói: "Tô Dịch Thừa, ngày mai chúng ta về đi thôi." Cô thật sự là không muốn anh khiến mình mệt mỏi như vậy nữa.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, lắc đầu, nói: "anh không sao." Mặc dù đi đi lại lại như vậy có chút mệt mỏi, nhưng mà anh vui vẻ chịu đựng, cũng không cảm thấy cực khổ.
Tất nhiên là An Nhiên biết anh sẽ không ngại mệt, anh đối xử quá tốt với cô, luôn muốn chiều cô. Cười khẽ lắc đầu, nói: "em mới không phải vì anh, em là vì mình." Sau đó thần thần bí bí nhẹ nhàng tiến tới nói bên tai anh: "mấy ngày qua em ăn đủ thức ăn mẹ làm cho em rồi, cả miệng chẳng còn vị gì, cứ tiếp tục thế, em phỏng chừng em sẽ tiêu mất. Dịch Thừa, chúng ta về nhà, về nhà rồi anh nấu đồ ăn ngon cho em được không."
Tô Dịch Thừa cười, thật ra thì anh đâu phải không biết tâm tư nhỏ bé của cô, nhưng mà nói đến cái gọi là bữa ăn dinh dưỡng mẹ làm cho An Nhiên kia, chính anh cũng ăn không tiêu, đừng nói mùi vị, đó căn bản là nước cải trắng, chẳng có vị gì cả, thật cũng làm khó cô phải ăn mấy hôm nay.
"Có được không vậy." An Nhiên làm nũng chà chà trong lòng anh.
Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, ôm lấy cô, gật đầu, đồng ý nói: "được!"
Không để ý
Mặc dù Tần Vân không quá bằng lòng để An Nhiên trở về, nhưng nhìn con trai ngày nào cũng bận đến nửa đêm phải lái xe hơn tiếng đồng hồ về đại viện quân khu, làm mẹ thật rất thương con.
Ngoài ra bà thấy An Nhiên dù mang thai, nhưng phản ứng mang thai không tính là nghiêm trọng, đánh răng buổi sáng có buồn nôn một chút, còn lúc khác không thấy cô nôn nhiều lắm, nhưng thế cũng yên tâm để cô về, nhưng mà trước khi An Nhiên đi, vẫn không quên dặn đi dặn lại cô những chuyện cần chú ý, lại còn bảo cô mang tài liệu mà Tô Dịch Kiều đã in trước kia, bảo cô dựa theo tài liệu này mà hấp thu chất dinh dưỡng được ghi chú.
Từ đại viện quân khu về, vừa vào cửa, An Nhiên thỏa mãn thốt ra tiếng, Tô Dịch Thừa ở phía sau vừa đóng cửa, An Nhiên liền xoay người ôm lấy anh.
Tô Dịch Thừa bị động tác bất thình lình của cô khiến cho sửn