Đem Hạt Giống Tình Yêu Cắm Vào Máu
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343692
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3692 lượt.
ay cô, đặt ở miệng khẽ hôn, cười nói: "hiếm khi vui vẻ mà, đã lâu anh không thấy cha và ông nội vui vẻ như vậy rồi."
An Nhiên không nói lời nào, tất nhiên là cô cũng nhìn ra Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh vui mừng nhường nào, cho nên mới để mặc cho anh uống nhiều như vậy, chính là không muốn phá hỏng bầu không khí hiếm có này.
"An Nhiên." Giọng nói hơi mông lung, Tô Dịch Thừa nhẹ nhàng gọi bên tai cô.
"Dạ?" An Nhiên khẽ đáp lời, tựa vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim mạnh mẽ của anh.
"Hôm nay anh cũng rất vui." Tô Dịch Thừa mở miệng, thanh âm kèm theo chút rung động.
An Nhiên dán tai vào ngực anh, bị rung lên mà ngưa ngứa, gật đầu, chỉ nhẹ nhàng đáp, "vâng." Nở nụ cười nhàn nhạt, rất nhạt cũng rất rạng rỡ.
Hai người nằm như vậy một lúc lâu, đột nhiên Tô Dịch Thừa trở mình một cái, đổi vị trí hai người, đặt cô dưới thân mình, ánh mắt sáng quắc nhìn cô.
An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, không hề có ý nhượng bộ.
Đưa tay chống xuống hai bên cô, làm giảm sức nặng của mình trên người cô. Sau đó chậm rãi cúi đầu xuống, nhẹ hàng lên môi cô.
An Nhiên nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đưa tay chậm rãi vòng lên lưng anh, cảm nhận môi anh trằn trọc dán lên môi cô, khẽ hé miệng, để mặc lưỡi anh linh hoạt tiến vào, cướp đoạt tất cả trong miệng cô.
Hôn càng ngày càng mãnh liệt, vốn là nụ hôn đơn thuần đã vô tình bắt đầu trở nên nồng nàn, nụ hôn đơn thuần dần dà nổi lên mùi vị dục vọng. Tay người nào đó chậm rãi thăm dò khắp nơi trên thân thể mềm mại. Sau đó sinh lý người khác rõ ràng bắt đầu biến đổi, cuối cùng gắng gượng dừng lại động tác, vùi đầu trong hõm vai cô, không nhúc nhích, sợ mình vừa động lại không kiểm soát được dục vọng nguyên thủy trong cơ thể mình.
Một lúc lâu mới hòa hoãn được, rồi mới ngẩng đầu lên khỏi hõm vai cô, nhẹ nhàng mổ lên môi cô.
An Nhiên bị anh mổ hơi ngứa, quay đầu đi, vừa cười vừa vỗ nhẹ anh: "anh đứng dậy, cả người toàn mùi rượu, nhanh đi tắm."
Tô Dịch Thừa đứng dậy khỏi người cô, kéo cô cùng ngồi dậy, sau đó nghiêm túc nói: "tuân lệnh, tất cả nghe lời lãnh đạo!"
An Nhiên bị bộ dáng của anh chọc cười, vui vẻ ngồi trên giường.
Tô Dịch Thừa đi đến trước tủ quần áo định cầm đồ ngủ đi tắm rửa, đột nhiên nghĩ đến cái gì, xoay người lại, nhìn chằm chằm cô, một lúc lâu mới lên tiếng: "bà xã, không thì chúng ta cùng đi tắm đi."
Nghe vậy, An Nhiên thoắt cái hồng rực lên: "đồ lưu manh!" Cầm cái gối trên giường ném thẳng đến chỗ anh.
Tô Dịch Thừa chuẩn xác bắt được cái gối, sau đó cười to đi vào phòng tắm.
Nếu dùng một loại động vật để hình dung bản thân mình, thì An Nhiên nghĩ mình hẳn là gấu trúc, vì gấu trúc là quốc bảo, mà chế độ ưu đãi cô hiện nay thật giống như gấu trúc kia vậy.
Về chuyện An Nhiên mang thai, Tần Vân hiển nhiên là rất vui vẻ và kích động, hôm sau lại biết được An Nhiên đã từ chức không phải đi làm, lập tức bảo An Nhiên ở lại đại viện mấy ngày, nói là để có thể chăm sóc cô tốt hơn. Thật ra thì An Nhiên cũng rất thích cuộc sống trong đại viện, rất giản dị, nhưng mà tiếng còi báo hiệu giờ dậy buổi sáng thật khiến người ta đau đầu. Có lẽ là cân nhắc đến gần đây mình bận chuyện hạng mục, mà An Nhiên lại ở nhà một mình không có ai chăm sóc, cho nên Tô Dịch Thừa không phản đối việc để An Nhiên ở lại đại viện vài ngày.
Có lẽ là do mình sắp làm bà nội, Tần Vân có hơi căng thẳng, thức ăn hàng ngày của An Nhiên hầu như đều do bà thiên vị làm cho một mình An Nhiên, nhưng có điều bà làm thì rất vui vẻ, còn An Nhiên ăn thì khổ không thể tả.
Tần Vân bảo Tô Dịch Kiều lên mạng in ra các món bổ dưỡng cho phụ nữ có thai, hơn nữa thực hiện theo nội dung trên đó một cách nghiêm ngặt, cái gì mà mỗi ngày phải hấp thu bao nhiêu vi-ta-min, cái gì có cần bổ sung can-xi hay không, vân vân, ngoài ra yêu cầu đối với món ăn bữa chính lại càng nghiêm ngặt, buổi sáng ăn cái gì, buổi trưa ăn cái gì, buổi tối ăn cái gì, những món này đều đã sớm được lên kế hoạch xong xuôi, thật ra thì những món này An Nhiên cũng có thể tiếp nhận, chỉ là tương đối khốn khổ, hầu như bữa nào cũng không có vị gì cả, còn lại là cùng một vị, theo như Tần Vân nói ăn bột ngọt rất không tốt cho em bé, hấp thu một lượng muối ăn nhất định mỗi ngày mà vị vốn có là tốt nhất cho em bé và cơ thể người mẹ, cho nên tuy rằng ngày nào cũng đều được thiên vị nhưng mà cứ ăn cải trắng luộc nước trắng nhạt nhẽo thật khiến An Nhiên vô cùng khốn khổ. Mấy ngày liền, cả mồm không có mùi vị, vừa nhắc tới ăn cơm đã khiến cô hoảng sợ. Nhưng mà lại không tiện nói gì, dù sao biết Tần Vân là vì muốn tốt cho cô, muốn cô và đứa con trong bụng nhận được sự chăm sóc tốt nhất. Cho nên dù thế, lần nào An Nhiên cũng đều mỉm cười cố gắng nuốt thức ăn bà đã có lòng chuẩn bị cho cô.
Sở dĩ nói là đối xử ‘cấp quốc bảo’ là vì, trừ phương diện ăn uống, Tần Vân còn đặc biệt thiên vị về mặt vận động, Tần Vân có tiêu chuẩn chặt chẽ. Mỗi ngày sớm muộn gì cũng đi tản bộ trong viện một lát với cô, nhưng mà ngoài ra, bà tuyệt đối không để An Nhiên động đậy nhiều, giơ tay không được quá đỉnh đầu, tuyệt đối không được xách đồ nặng, đôi