Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3714 lượt.
yên bố cho mọi người."
"Chuyện gì a?" Tô Dịch Kiều kinh ngạc hỏi, chớp mắt to, nhìn anh.
"Đúng vậy, a Thừa, các con có chuyện gì muốn tuyên bố a, đừng có thần thần bí bí như thế." Tần Vân cũng hùa theo nói, vừa nói, vừa gắp thức ăn cho An Nhiên.
Tô Văn Thanh và Tô Hán Niên cũng nhìn chằm chằm anh, không biết rốt cục anh muốn nói gì.
Tô Dịch Thừa cười khẽ, nắm tay An Nhiên chặt hơn, sau đó chậm rãi mở miệng, nói: "con và An Nhiên có con rồi."
Nghe vậy, Tần Vân cùng Tô Dịch Kiều đang cầm đũa gắp thức ăn đều đột ngột dừng lại, mẫy người sững sờ nhìn anh, lại nhìn An Nhiên, một lúc lâu vẫn còn thẫn thờ.
Tô Dịch Thừa khẽ ho lên, nói lại: "con nói, con và An Nhiên đã có em bé, bác sĩ nói đã hai tháng rồi, tất cả đều bình thường."
Tần Vân phản ứng lại nhanh nhất, khó tin nhìn anh, hỏi: "thật?"
Tô Dịch Thừa gật đầu, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
"Thật tốt quá, con sắp làm cô rồi!" Tô Dịch Kiều hưng phấn nói.
Tô Văn Thanh cũng kịp phản ứng, nghĩ đến mình sắp làm ông nội, không nén được ý cười trên mặt: "chuyện tốt a, nhà mình hôm nay coi như là song hỉ lâm môn đi, cha nói đúng không cha." Quay đầu nhìn về phía Tô Hán Niên.
Tô Hán Niên cũng không ngừng gật đầu, liên tục nói: "tốt tốt tốt, cuối cùng Dịch Thừa đã không để ông đợi uổng công a." Không ngờ tới ông còn có thể đợi được đến lúc được ôm chắt, đời này coi như là đáng giá.
An Nhiên quay đầu liếc nhìn Tô Dịch Thừa, nắm lại tay anh thật chặt, khóe miệng cũng nở nụ cười hạnh phúc và thỏa mãn.
"Ai nha!" Tần Vân trách cứ nhìn Tô Dịch Thừa, nói: "các con cũng thật là, chuyện quan trọng như vậy sao không nói sớm."
"Chúng con muốn cho mọi người niềm vui bất ngờ." An Nhiên cười nói.
"Vốn chính là chuyện cực vui, cho dù nói lúc nào, chúng ta cũng đều vui mừng." Tần Vân nhìn bàn đầy thức ăn, cân nhắc xem thứ nào phù hợp cho phụ nữ có thai, xem có cần bảo cô giúp việc làm lại cho An Nhiên. Vừa nói: "An Nhiên, con muốn ăn cái gì, để mẹ bảo cô giúp việc làm cho con."
An Nhiên vội lắc đầu, sợ làm phiền người khác, vội vàng nói: "không cần không cần, những món này con đều thích, thật!"
"Ai nha, món cua này không ăn được, quá nguội, món này cũng không được, quá cay rồi, món này món này cũng không được, hình như nấu quá mặn rồi, cho con có em bé, đột nhiên sẽ thay đổi khẩu vị, món này không được, món kia không tốt. Cuối cùng bỏ đũa xuống, đứng dậy, nói: "mẹ đi làm lại cho con." Không đợi An Nhiên cự tuyệt, đã xoay người vào phòng bếp.
"Mẹ!" An Nhiên nhìn bóng dáng bà, có chút bất đắc dĩ quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa.
"Ha ha, để mẹ con đi làm đi, bà ấy rất vui." Tô Văn Thanh vừa cười vừa nói, mặc dù có chút bất ngờ, nhưng đúng là chuyện vui. Vốn nghĩ đến tính tình Tô Dịch Thừa, anh luôn tính toán lập kế hoạch cho mọi việc, hẳn là không muốn có con nhanh như vậy, không ngờ tới là ông thật sắp được làm ông nội rồi. Nghĩ tới, trong lòng vui mừng khỏi phải nói, nâng chén lên, nhìn Tô Dịch Thừa nói: "a Thừa, hôm nay cùng cha và ông nội uống thêm mấy chén."
Tô Dịch Thừa gật đầu, "vâng."
An Nhiên ngượng ngùng lướt qua mọi người đang hào hứng, rồi lại lo lắng Tô Dịch Thừa uống nhiều quá dạ dày không chịu nổi, chỉ đành phải nhỏ giọng dặn dò bên tai anh: "anh uống ít một chút."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa vỗ vỗ tay cô, gật đầu, "anh biết."
Có lẽ là đúng là quá vui vẻ, xong bữa cơm này, Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh đều có tửu lượng không tệ thế mà cũng ngà ngà say, cuối cùng ông nội Tô phải để Tô Dịch Thừa đỡ mới về được phòng, cha Tô mặc dù không đến nỗi không tự về phòng được, nhưng mà bước đi cũng lảo đảo, nhìn không khỏi khiến người ta đổ mồ hôi.
Thật ra thì tối nay Tô Dịch Thừa uống cũng hơi nhiều, khi trở lại phòng mình, nằm trên giường cũng ngà ngà.
An Nhiên đẩy cửa đi vào, thấy Tô Dịch Thừa như thế này, quần áo chưa cởi, liền nằm trên giường. Bước lên tay vỗ nhẹ anh, gọi: "Dịch Thừa, Dịch Thừa?"
Tô Dịch Thừa không phản ứng, nhắm hai mắt nằm như vậy, như là đã ngủ thiếp đi thật.
An Nhiên nhẹ nhàng lắc đầu, đùa dai đưa tay nhẹ nhàng nhéo nhéo mũi anh, nhỏ giọng uy hiếp bên tay anh: "thật không ngoan, bảo uống ít còn không nghe lời, hừ, ngày mai thức dậy xem em xử lý anh thế nào." Nói xong, chuẩn bị đứng dậy đi phòng tắm vắt cái khăn ấm đến lau cho anh, để anh dễ chịu hơn chút.
Nhưng vừa đựng đứng dậy, cổ tay đột nhiên bị người bắt được, sau đó dùng sức một cái, cả người ngã lên thân thể ấm áp kia. Giương mắt nhìn, thấy Tô Dịch Thừa đã mở mắt ra, giờ phút này đang cười như không cười nhìn cô. Đột nhiên ngửa đầu nhẹ nhàng cắn lên cái mũi bóng mịn của cô, Tô Dịch Thừa buồn cười hỏi: "em buốn xử lý anh thế nào?"
Nằm trên người anh thế này, An Nhiên tức giận vỗ xuống lồng ngực của anh, oán hận nói: "anh cho rằng dạ dày của anh là tường đồng vách sắt ư, còn uống nhiều như vậy!" Chuyện lần trước đến bây giờ cô vẫn nơm nớp lo sợ, thật không phải là một ký ức hay ho, cô không muốn phải sợ hãi như thế thêm lần nữa.
Tiếng vỗ của cô rất lớn, nhưng chỉ là tiếng động, còn tuyệt không đau chút nào, một tay bắt được t