Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343643
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3643 lượt.
g, vậy làm phiền ngài." Nói đến đây mới cúp điện thoại, mới quay đầu liền nhìn thấy An Nhiên mặc đồ ngủ đầu tóc còn ướt nhẹp đứng ở cửa, chân mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt như là đang lo nghĩ cái gì.
Nhìn điện thoại trong tay một chút, Tô Dịch Thừa như là hiểu rõ, cười nhạt lắc đầu đi về phía cô: "sao không lau khô đầu trước?"
An Nhiên không nói, nhìn chằm chằm anh. Mở miệng muốn hỏi anh về cuộc điện thoại vừa xong, rồi lại không biết nên mở miệng hỏi thế nào.
Thấy cô không nói, Tô Dịch Thừa nhận lấy khăn lau khô trong tay cô, kéo cô vào thư phòng, để cô ngồi trên sôfa trong thư phòng, sau đó dùng khăn nhẹ nhàng lau mái tóc còn ẩm ướt cho cô.
Đưa tay kéo tay anh, nhìn chằm chằm anh, lo lắng hỏi: "Vừa rồi anh nói người ban thanh tra kỷ luật bắt đầu tiếp xúc với anh, có đúng hay không ——"
"Lại đang suy nghĩ lung tung có đúng không." Tô Dịch Thừa buồn cười ngắt lời cô: "đừng lo lắng, không phải như em nghĩ."
“Thật?” An Nhiên vẫn có chút không yên lòng, lại nghĩ tới những lời Lăng Nhiễm nói với cô lần trước, trong lòng không khỏi lại hoảng loạn, tâm tình hơi kích động, nói: “có phải bên nhà họ Lăng kia muốn hãm hại anh, chúng ta nói thẳng với người ban thanh tra kỷ luật, nói bọn họ có ý quấy rối, muốn hãm hại chúng ta.”
“An Nhiên.” Xoay người cô lại, để tâm tình cô ổn định xuống, mắt nhìn cô chăm chú: “tin tưởng anh, anh nói không có chuyện gì, nhất định sẽ không có chuyện gì, anh sẽ không để em và con có chuyện gì, tin tưởng anh, có được không?”
An Nhiên nhìn vào mắt anh, trong mắt anh có sự kiên định khiến người ta an tâm, như là có sức mê hoặc lòng người, nhìn anh, An Nhiên chậm rãi gật đầu, “được.”
Tô Dịch Thừa cười, đưa tay sờ sờ mặt cô, khuôn mặt nhỏ nhắn vì đầu tóc chưa khô mà trở nên lạnh giá, nhíu mày, nói: “để anh lau khô tóc cho em đã.”
An Nhiên gật đầu, an tĩnh ngồi ở đó, tùy ý anh lau khô tóc mình.
Ánh sáng trong thư phòng mờ mờ tối tối, nhìn có chút không rõ, có lẽ vì mang thai, còn có lẽ vì tối nay xảy ra quá nhiều chuyện, giờ phút này An Nhiên chậm dãi nhắm mắt lại dưới ánh đèn lờ mờ này, cơn buồn ngủ kéo tới, như thủy triều dâng lên mãnh liệt không có cách nào ngăn chặn, thoáng cái đã nhấn chìm cô.
Nhìn người nghiêng người tựa vào ghế, Tô Dịch Thừa buồn cười lắc đầu, nhìn mái tóc mới được lau một nửa, thả khăn lông trong tay vào một bên, đến bên cạnh khôm lưng ôm cô, động tác đột ngột khiến An Nhiên khẽ nhíu mày, cũng không tỉnh lại, mà tìm một vị thoải mái trong ngực anh, khẽ hừ một tiếng như mèo con, lại nặng nề ngủ đi.
Tô Dịch Thừa trìu mến cúi đầu hôn lên khóe mắt cô, cảm thấy lông mi cô rung động, trên mặt lộ ra ý cười đẹp mắt, sau đó mới ôm cô ra khỏi thư phòng, đi thẳng vào phòng ngủ.
Cẩn thận đặt cô lên trên giường để cô nằm ngay ngắn, mới định kéo cái chăn mỏng đắp lên cho cô, người nằm trên giường đột nhiên thò tay kéo kéo góc áo anh, vừa khởi động thân thể cái đầu nhỏ hướng vào lòng anh cọ cọ, cứ như là bất mãn vì đột nhiên mất đi độ ấm, cái miệng nhỏ nhắn không biết đang lẩm bẩm nói gì.
Không đánh thức cô, Tô Dịch Thừa cử động nhẹ nhàng, một lần nữa để cô nằm xuống, đầu gối lên cái gối mềm, An Nhiên bất mãn cau mày, không hề thích cái gối mềm này. Tô Dịch Thừa trìu mến đưa tay vuốt lên nếp nhăn giữa lông mày cô, cúi đầu hôn lên cái bóng mịn màng của cô, nhỏ giọng nói, “ngủ đi, bảo bối của anh.”
Cũng không biết có phải thực sự nghe thấy không, chỉ thấy lông mày đang nhíu chặt của An Nhiên giãn ra, khóe miệng nhẹ nhàng lộ ra ý cười.
Tô Dịch Thừa không nhịn được lại cúi đầu nhẹ nhàng mổ lên môi đỏ mọng của cô, một lúc lâu mới buông cô ra, đứng dậy chuẩn bị đắp cái chăn mỏng lên cho cô lần nữa, chỉ thấy tay cô vẫn nắm chặt góc áo anh, chân mày có chút không vui lại nhíu lại.
Tô Dịch Thừa bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay muốn tách tay cô ra, đứng dậy anh cũng muốn cùng cô ngủ, nhưng mà không biết làm sao chính là hôm nay còn có rất nhiều việc chưa hoàn thành, có lẽ anh phải thức khuya làm thêm giờ!
An Nhiên nắm rất chặt góc áo anh, mà Tô Dịch Thừa lại sợ đánh thức cô, căn bản là không dám dùng sức, cho nên mất một lúc lâu, góc áo vẫn bị giữ lấy, Tô Dịch Thừa vừa bực mình vừa buồn cười, không tiếng động lắc đầu, cúi đầu nhẹ nhàng dỗ dành bên tai cô: “Nhiên Nhiên, buông ra, buông ra có được không.”
Trong giấc mộng An Nhiên không nghe thấy tiếng dỗ của anh, ngược lại, xoay người một cái, một tay khác cũng níu lấy, nắm chặt góc áo anh, miệng lẩm bẩm, lúc này Tô Dịch Thừa đã nghe rõ ràng, cô nói: “Dịch Thừa, đừng đi . . . . .”
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa thật đi không thoát, buồn cười nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng vứt bỏ ý nghĩ muốn đi vào thư phòng làm việc, cởi giầy, xoay mình lên giường, nằm xuống bên cạnh cô, sau đó lồng tay qua cổ cô, để cô gối đầu lên cánh tay mạnh mẽ của mình, mà An Nhiên trong giấc mộng như là quen thuộc tất cả, chân mày vốn nhíu chặt cũng thả lỏng, cọ cọ trong lòng anh tìm được vị trí dễ chịu, sau đó tay vòng qua thắt lưng anh, thỏa mãn ngủ thiếp đi.
Tô Dịch Thừa nhẹ tay vỗ về lưng cô, khóe miệng nở nụ cười vừa thỏa