Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343645

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3645 lượt.

mãn vừa hạnh phúc, sau đó tắt đèn trong phòng, cả căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào trong, vừa lờ mờ vừa mông lung.
Cũng không biết ngủ bao lâu, trong bóng tối hình như An Nhiên gặp ác mộng, cả người bất an, miệng không ngừng gọi: “Dịch Thừa … Dịch Thừa …” Làm Tô Dịch Thừa ngủ nông bên người cô tỉnh giấc.
“An Nhiên, An Nhiên?” Tô Dịch Thừa khẽ gọi cô, đưa tay vỗ vỗ sau lưng cô: “anh đây, anh ở đây, anh ở đây.” Tay không ngừng vỗ sau lưng trấn an cô.
Như là nghe được tiếng anh, lúc này An Nhiên mới từ từ bình tĩnh lại, hai mắt vẫn nhắm, không hề tỉnh lại, nhưng thân thể lại vô thức nhích lại gần anh, miệng lẩm bẩm cái gì, ôm chặt lấy anh, chặt đến nỗi Tô Dịch Thừa còn cảm thấy khó chịu, như là không ôm anh như thế anh sẽ biến mất vậy.
Mất một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới nghe rõ miệng cô lầm bầm cái gì.
Cô nói: “Tô Dịch Thừa, anh đừng xảy ra chuyện gì, . . .” Lặp đi lặp lại những lời này, cộng thêm động tác, tay càng ôm chặt anh hơn.
Tô Dịch Thừa sửng sốt một lúc lâu, nói không ra lời cảm nhận trong lòng mình lúc này, mãi lâu sau, cuối cùng chỉ có thể đáp lại cái ôm chặt của cô, như là đảm bảo khẽ nói bên tai cô: “ừ, sẽ không có chuyện gì, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em và con.”
Cũng không biết trong giấc mộng An Nhiên có nghe thấy không, nhưng mà cô như nhận được trấn an, dần dần yên tĩnh lại, sau đó dưới những nhịp vỗ nhẹ và trấn an của anh mơ mơ màng màng thiếp đi.
Chẳng qua là trong bóng tối Tô Dịch Thừa từng lần từng lần vỗ nhẹ lưng cô, mở to mắt, thật lâu không ngủ được.
Đến khi An Nhiên tỉnh lại, trời đã sáng choang, mà hôm nay thì thời tiết dường như rất tốt, rất nhiều ánh sáng mặt trời, xuyên thấu qua mành cửa sổ bằng lụa mỏng chiếu sáng cả căn phòng, những tia sáng mãnh liệt kia rất chói mắt, giơ tay lên che trước mắt một lúc lâu, An Nhiên mới thích ứng được độ sáng như vậy.
Tô Dịch Thừa bên cạnh đã sớm không thấy, nửa giường trống lạnh giá không hề có nhiệt độ.
Quay đầu nhìn vị trí trống không bên cạnh một lúc lâu, nhẹ tay vỗ vỗ nơi anh từng nằm ngủ, cô còn nhớ rõ giấc mộng tối qua, thật đáng sợ, cô mơ thấy người viện kiểm sát đến đưa Tô Dịch Thừa đi, nói anh dính líu đến tham ô ăn hối lộ, hơn nữa chứng cứ vô cùng xác thực, hầu như không cần điều tra, có thể trực tiếp kết tội, mà số tiền bị nghi ngờ rất lớn, không cần ngồi tù, liền bị lô ra ngoài xử bắn, cô rất sợ, nhìn anh bị đưa đi, cô giải thích thay anh rằng anh bị người hàm oan, nhưng không ai nghe, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị đưa vào xe cảnh sát. Biết rõ đó chỉ là mơ, lại sợ sệt đến không tỉnh lại được. Sau đó cô nhớ trong giấc mộng có người ôm chặt cô, vỗ nhẹ cô, lặp đi lặp lại nói bên tai cô rằng không có chuyện gì, giọng nói kia thật ấm áp, khiến cô từ từ bình tĩnh lại.
Lại nằm trên giường một lúc lâu, đến khi An Nhiên đang chuẩn bị thức dậy, cửa phòng được mở ra, Tô Dịch Thừa đẩy cửa đi vào, động tác rất nhẹ, đến khi đối diện với ánh mắt mở to của cô, khóe miệng lộ ra độ cong đẹp mắt, không hề băn khoăn, liền đi vào, đi về phía cô, cúi người định cho cô một nụ hôn chào buổn sáng.
Ngủ một đêm, mùi miệng An Nhiên rất nồng, vô thức muốn đẩy anh ra, nhưng mà anh lại không cho cô cơ hội, giữ khuôn mặt cô, cứ thế hôn xuống.
Đến khi An Nhiên cảm giác mình sắp không thở nổi nữa, Tô Dịch Thừa mới buông cô ra, hôn lên mắt và trán cô, nhẹ giọng nói bên tai cô: “chào buổi sáng.”
“Sớm.” Giọng An Nhiên nhẹ nhàng, uyển chuyển, có chút mê người.
Lại buông cô ra đứng dậy, Tô Dịch Thừa vươn vai, lúc này mới nhìn thấy cô lẩm bẩm, lông mày cũng nhíu lại không vui. Nhíu mày, hỏi: “sao thế?”
An Nhiên không được tự nhiên lấy tay che lại mệng mình, rầu rĩ lẩm bẩm: “người ta còn chưa đánh răng. . . . . .”
Khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt lại, trong mắt Tô Dịch Thừa lại cực kỳ đáng yêu, buồn cười kéo tay cô xuống lại mổ hôn xuống môi của cô, đầu chống lên trán cô nói: “anh đánh rồi, có muốn thử nữa không?”
An Nhiên vừa tức vừa giận đưa tay vỗ vỗ anh, càu nhàu nói: “anh không sợ bẩn sao.”
“Ha ha.” Tô Dịch Thừa cười sang sảng, nhìn cô, ánh mắt như có thể nhấn chìm cô vào sâu trong mắt anh, tay vỗ vỗ da dẻ mịn màng của cô: “vì là em nên không ngại.”
An Nhiên cảm thấy Tô Dịch Thừa thật sự là người biết dỗ ngon dỗ ngọt giỏi nhất trên thế giới này, hơn nữa kỹ sảo vô cùng cao siêu, nói xong lời ngon tiếng ngọt cũng không hề khiến người ta cảm thấy buồn nôn, tuy là ngọt nhưng lại không đến phát ngấy mà là hạnh phúc, hơn nữa luôn làm người ta bất giác đắm chìm vào giữa hạnh phúc này, cảm giác rất dễ chịu.
“Đứng lên đi, đã xong bữa sáng rồi.” Khẽ hôn cô một chút mới kéo cô lên, vừa dặn: “buổi sáng có một hội nghị lâm thời, anh phải lập tức đi, buổi trưa tự mình chuẩn bị đồ ăn, đừng để đói, biết không?”
An Nhiên gật đầu, nhỏ giọng nói thầm, “em mới sẽ không giống người nào đó dùng mì tôm hành mình.” Cô nhỏ mọn, còn nhớ chuyện tối ngày hôm qua.
“Ha ha.” Tô Dịch Thừa cười lớn xoay người, lấy bộ âu phục mặc cho ngày hôm nay từ trong tủ quần áo ra thay, sau


The Soda Pop