Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343616
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3616 lượt.
m, dường như Tô Dịch Thừa nhìn thấy có tia áy náy trong mắt ông ta.
Lạnh lùng mở miệng, Tô Dịch Thừa chỉ nói: "xin lỗi, tôi không muốn để An Nhiên lại không khống chế được tâm trạng, bác sĩ đặc biệt căn dặn rằng An Nhiên cần nghỉ ngơi."
"Tôi, tôi là nó (1) —" Đồng Văn Hải mở miệng muốn giải thích, đột nhiên ý thức được cái gì, lại dừng lại ở cổ họng.
Tô Dịch Thừa chỉ nhìn ông ta, bình tĩnh chăm chú nhìn anh, vẻ mặt lạnh lùng không hề có nhiệt độ. Một lúc lâu, cong cong khóe miệng hỏi: "Đồng cục trưởng là gì của An Nhiên?"
Đồng Văn hải cười khổ lắc đầu: "không có gì."
Tô Dịch Thừa cũng không nhiều lời nữa, chỉ nhìn ông ta, rồi xoay người đi vào phòng bệnh, đóng cửa lại.
Ngoài cửa, Đồng Văn Hải đứng cười khổ, đột nhiên thang máy bên kia truyền đến tiếng giày cao gót giẫm trên sàn nhà đá hoa, xoay người, thấy Đồng phu nhân trang phục sang trọng, cả sức nước hoa thơm ngát đi về phía ông ta, vội vàng cầm tay Đồng Văn Hải hỏi: "Văn Hải, Tiểu Tiệp thế nào rồi? Sao đột nhiên lại ngã? Là phòng bệnh này sao?" Nói xong liền muốn đẩy cửa đi vào phòng bệnh phía sau Đồng Văn Hải, lại bị Đồng Văn Hải kéo lại.
Đồng phu nhân khó hiểu quay đầu nhìn ông ta, nghi hoặc hỏi: "sao vậy?"
Đồng Văn Hải nhìn bà một lúc lâu, rồi mới mở miệng nói: "không phải phòng này." Nói xong buông tay bà ra, dẫn dầu đi về phía phòng bệnh của Đồng Tiểu Tiệp.
Đồng phu nhân có phần nghi hoặc nhìn cửa phòng bệnh đang đóng chặt kia, sau đó bước nhanh đuổi theo Đồng Văn Hải phía trước.
Khi Cố Hằng Văn và Lâm Tiểu Phân đến bệnh viện, An Nhiên còn chưa tỉnh lại.
Tô Dịch Thừa nhỏ giọng lược lại chuyện cho bọn họ, tất nhiên, không muốn bọn họ lo lắng cho An Nhiên đồng thời còn phải lo lắng cho mình, Tô Dịch Thừa không hề nhắc tới nửa chữ chuyện của mình cho bọn họ.
Khi nghe xong, Lâm Tiểu Phân sững người nhìn An Nhiên trên giường, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của bà hơi trắng bệch, trong lòng hối hận mắng mình không dưới trăm lần.
Cố Văn Hằng nhìn ra được bà khó chịu, đau lòng ôm lấy bả vai bà, nhẹ giọng an ủi bà: "được rồi, đừng khó chịu, An Nhiên không có chuyện gì rồi, đừng tự trách mình nữa."
Có lẽ tiếng động trong phòng đánh thức An Nhiên, lông mi dài động đậy, An Nhiên dần tỉnh lại.
Thấy Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn trong phòng, hơi ngẩn người, có chút không xác định nhìn bọn họ, gọi: "cha, mẹ? Sao cha mẹ lại ở đây?" Nói xong, hơi nghi hoặc chuyển ánh mắt tới Tô Dịch Thừa đứng bên cạnh.
Lúc này mấy người mới chú ý tới cô trên giường đã tỉnh lại, Lâm Tiểu Phân kịp phản ứng, bước nhanh lên, nhìn cô, đau lòng sờ sờ mặt cô, nói: "thật xin lỗi Nhiên Nhiên, là mẹ không tốt."
Mãi một lúc lâu An Nhiên mới kịp phản ứng: "mẹ..." Nhìn chằm chằm bà, tay chậm rãi giơ lên, nắm tay bà.
Nhìn cô, chóp mũi Lâm Tiểu Phân chua xót, hốc mắt cũng hồng hồng, nói: "mẹ không nên nói như vậy, thật xin lỗi, con mãi mãi là con gái mẹ, mãi mãi là thế."
"Vâng." An Nhiên gật đầu khẳng định, rất dùng sức.
Tô Dịch Thừa và Cố Hằng Văn nhìn, lắc đầu, đều cười.
Lâm Tiểu Phân ở lại bệnh viện cùng An Nhiên đến trưa, khi trời tối, mới chuẩn bị về cùng Cố Hằng Văn.
Tô Dịch Thừa tiễn bọn họ đi ra ngoài, Lâm Tiểu Phân vừa đi vừa thì thầm: "đợi lát nữa đi qua chợ phải vào mua chim bồ câu về hầm canh mới được, cả ngày ăn canh gà canh gà, Nhiên Nhiên ăn cũng phát chán, thay đổi khẩu vị cũng tốt. À, đúng đúng đúng, còn phải mua chân giò, phụ nữ có phải phải bổ xung canxi."
Nghe vậy, Cố Hằng Văn và Tô Dịch Thừa bên cạnh nhìn nhau bật cười. Tô Dịch Thừa nói lời cảm ơn bà: "cám ơn mẹ, làm phiền mẹ rồi."
Lâm Tiểu Phân nhìn anh khó hiểu, nói: "Nhiên Nhiên là con gái mẹ, mẹ không lo cho nó còn lo cho ai!"
Tô Dịch Thừa gật đầu lia lịa, vội nói: "dạ dạ dạ, mẹ nói không sai."
Thang máy vừa vặn từ dưới đi lên, mấy chữ màu đỏ đang nhảy, ba người đứng chờ thang máy.
Vốn là tầng không cao, cho nên thang máy tới rất nhanh, không đến vài giây, chỉ nghe thấy đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra, thế nhưng mà khi nhìn thấy Đồng Văn Hải và Mạc Phi ở bên trong, mấy người đều sửng sốt, có chút không kịp phản ứng.
Đồng Văn Hải và Mạc Phi trong thang máy cũng sững sờ, nhìn chằm chằm bọn họ, thậm chí suýt nửa đã quên đi ra ngoài.
Người phải ứng nhanh nhất chính là Tô Dịch Thừa, lúc này vừa định mở miệng, đã thấy Lâm Tiểu Phân đột nhiên có hành động, oán hận nhìn Đồng Văn Hải trước mắt, sau đó tiến lên.
Tô Dịch Thừa không biết bà muốn làm gì, trực giác tưởng là bà muốn chất vấn Đồng Văn Hải cái gì. Nhưng mà anh sai rồi, không phải là chất vấn, mà là tát!
"Ba ——"
Chỉ thấy Lâm Tiểu Phân giơ tay lên, một cái tát kia vừa mạnh vừa chuẩn rơi xuống mặt Đồng Văn Hải, sức lực rất lớn khiến mặt Đồng Văn Hải nghiêng sang một bên, lập tức khuôn mặt Đồng Văn Hải hiện lên dấn ấn bàn tay đỏ lòm.
Dường như mọi thứ đứng im lại trong nháy mắt, ai cũng không nói gì, ngay cả những cô y tá đi ngang qua, nhìn thấy màn này, cũng giật mình dừng bước.
Có thể nói một cái tát này là Lâm Tiểu Phân đã dùng hết sức lực toàn thân để đánh, cho nên sau khi đ