Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343619

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3619 lượt.

ánh xong, cái tay dùng lực còn tê tê, kịch liệt run rẩy.
Bởi vì tức giận, bộ ngực phập phồng kịch liệt, nhìn ông ta, Lâm Tiểu Phân oán hận chất vấn: "Đồng Văn Hải, ông coi ông là cái thứ gì, ông có tư cách gì tới chất vấn trách móc con gái tôi!"
Đồng Văn Hải quay đầu lại, nhìn cô, mím chặt môi, hai tay hai bên hông nắm thật chặt.
Lúc này Cố Hằng Văn bên cạnh cũng phản ứng lại, lo lắng khẽ gọi bà: "tiểu Phân...", đưa tay muốn kéo bà đến bên cạnh mình, lại bị nhẹ tay ngăn lại.
Quay đầu nhìn Mạc Phi đang cầm bình giữ nhiệt đứng bên cạnh, chỉ vào anh ta, ánh mắt sắc bén nói: "còn cậu nữa, cậu còn quấy rầy con gái tôi làm gì, hồi đó không phải là ra đi rất phóng khoáng sao, sao bây giờ còn muốn quay lại, sao còn để An Nhiên bị người ta trách mắng rằng làm hỏng hôn nhân của cậu, cậu dựa vào cái gì mà đối với nó như thế!" Nói xong, cảm xúc Lâm Tiểu Phân sụp đổ, gào thét với bọn họ: "mẹ con chúng tôi nợ gì các người, sao các người lại làm hại chúng tôi như thế!" Nói xong, nước mắt không kiểm soát được rơi xuống: "các người có lựa chọn tốt hơn, có thể mượn hôn nhân để giành được mọi thứ, vậy thì cút đi là được, đàn ông như thế chúng tôi không hiếm lạ gì, nhưng mà xin các người cút đi, cút xa một chút, đừng có đứng trước mắt mẹ con chúng tôi, làm bẩn mắt chúng tôi!"
Đồng Văn Hải mím chặt môi, ánh mắt lẩn tránh bà, căn bản không dám nhìn bà. Dấu tát trên mặt sưng đỏ rõ rệt, nhìn rất dọa người.
Mạc Phi cũng không nói được câu nào, tay nắm bình giữ nhiệt thật đến nổi cả gân xanh lên.
Lâm Tiểu Phân suy sụp khóc lên, thân thể đột nhiên vô lực, may mắn Cố Hằng Văn phía sau nhanh tay, liền ôm bà vào trong ngực. Sau đó ngẩng đầu nhìn Đồng Văn Hải và Mạc Phi, chỉ nhẹ nhàng nói: "đi thôi."
Tô Dịch Thừa lạnh lùng mời Đồng Văn Hải và Mạc Phi tránh ra, sau đó đưa Cố Hằng Văn và Lâm Tiểu Phân rời đi.






Khách không mời mà tới
Đưa Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn đi xuống, Lâm Tiểu Phân khóc ngã vào trong ngực Cố Hằng Văn, Tô Dịch Thừa nhìn bà, hơi có chút lo lắng.
Cố Hằng Văn vẫn vỗ lưng Lâm Tiểu Phân, nhẹ giọng ở bên tai bà nói: "Tốt lắm, tốt lắm, không có việc gì, không có việc gì ."
Đưa bọn họ xuống đại sảnh dưới lầu bệnh viện, Cố Hằng Văn ôm lấy Lâm Tiểu Phân xoay người nói: "Được rồi, A Thừa, con đừng tiễn nữa, đi lên cùng An Nhiên đi."
Tô Dịch Thừa nhìn Lâm Tiểu Phân trong ngực ông, mày nhẹ nhàng nhíu lại, vẻ mặt hơi có chút lo lắng, "Mẹ..."
Tô Dịch Thừa lại khẽ cắn xuống ngón tay của cô, nhìn cô nghiêm túc nói: "Làm con nuôi cái gì? Hả?" Nói xong, lại khẽ cắn cô một chút, khống chế lực đạo rất tốt, vĩnh viễn cũng sẽ không làm cô bị đau, hay bị thương.
An Nhiên buồn cười, cười ra một tiếng, nhìn anh, giả bộ không biết nói: "Làm gì có con nuôi gì chứ? Em nghe như thế nào cũng không hiểu."
"Còn giả ngu." Tô Dịch Thừa nhéo cái mũi của cô, sau đó tay của anh kéo cô vào trong ngực, ở bên tai cô nói: "Là con gái, nhất định là con gái! Em đã nói sẽ sinh con gái cho anh."
An Nhiên thật là vừa bực mình vừa buồn cười, thật sự nhanh chóng bị sự cố chấp của anh đả bại, đành phải thuận theo nói: "Được, được, được, là con gái, là con gái, được chưa."
Tô Dịch Thừa thế này mới vừa lòng, gật đầu đáp một tiếng nói: "Ừ, được."
Hai người cứ như vậy ôm nhau một lát mới buông tay ra. Rời khỏi ngực anh, An Nhiên cười nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi: "Ba mẹ đều đã trở về sao?" Trên mặt là nụ cười rất đẹp, hoàn toàn đã không có bộ dáng tối tăm rầu rĩ không vui lúc buổi sáng. Nhìn nụ cười của An Nhiên có thể nhận ra tâm tình của cô tốt lắm, tươi cười như vậy cũng là nụ cười phát ra từ nội tâm.
Anh thích cô cười như vậy, rất không thích bộ dáng cô buổi sáng cau có mặt mày, hơn nữa ngay cả ngủ đều cau mày.
Cười khẽ nói với cô: "Ừ, đã đi về, mẹ còn nói muốn đi mua bồ câu cùng giò heo, nấu canh ngon cho em uống, như vậy không dễ dàng ngán."
An Nhiên cười hạnh phúc cong cong đôi mày, biểu tình trên mặt đều là thỏa mãn .
Nếu có thể, anh muốn để cho cô vĩnh viễn cười như vậy, hạnh phúc thỏa mãn như vậy! Tô Dịch Thừa ở trong nội tâm âm thầm hứa hẹn thế.
Thấy anh nhìn mình đến thất thần, An Nhiên có chút kỳ quái nhìn anh, hỏi: "Làm sao vậy?"
Tô Dịch Thừa này mới hồi phục tinh thần lại, quay về phía cô nhẹ cười lắc đầu: "Không có."
An Nhiên cũng không có nghĩ nhiều, hừ nhẹ hát một bài hát trẻ con, tâm tình rất tốt.
Tô Dịch Thừa vẫn làm việc như trước, bởi vì lo lắng cho An Nhiên nên ở trong bệnh viện cùng cô một ngày, sáng sớm ngày thứ hai liền trực tiếp đi đến văn phòng.
Mà An Nhiên ở bên này, Tô Dịch Thừa lo lắng cô một người ở trong bệnh viện, cho nên trực tiếp an bài thím Trương đi qua chăm sóc cô.
Kỳ thật An Nhiên cũng không quá nhàm chán, Tần Vân tuy rằng không hề đến đưa canh nóng sớm nữa, nhưng mà mỗi ngày đều đến bệnh viện ở trong phòng bệnh ngồi với An Nhiên hai giờ. Lâm Tiểu Phân mỗi ngày cũng đều đến, có đôi khi giữa trưa, có đôi khi chạng vạng, mỗi lần đến đều mang canh lại đây, canh gà, canh bồ câu,


Polly po-cket