Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343610

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3610 lượt.

ới đưa tay giữ khuôn mặt của cô, lưỡi thăm dò vào trong miệng của cô, cùng cô cùng nhau trao đổi một nụ hôn sâu.
Cũng không biết hôn bao lâu, làm Tô Dịch Thừa lần nữa buông tay ra, hai người đều thở hổn hển lợi hại, Tô Dịch Thừa lại gắt gao đem cô ôm lấy, hai người thân thể tiếp xúc chặt chẽ.
An Nhiên bị ôm có chút khó chịu, tay đẩy anh ra, lại đột nhiên dừng lại, cả người giống như bị hỏa thiêu, vì ở trước bụng cô có chút ngưa ngứa cọ xát, cô biết rõ ràng là cái gì chỉ là….
Tô Dịch Thừa ôm lấy cô, lực đạo có chút khống chế không được, hô hấp cũng bắt đầu trở nên có chút dồn dập, thô lợi hại.
An Nhiên thử muốn rời khỏi từ trong ngực của anh, tình hình hiện tại của cô như vậy, hiển nhiên là không có khả năng giúp anh \'dập tắt lửa\' như vậy.
"Đừng nhúc nhích!" Thanh âm mờ ám lợi hại theo bên tai truyền đến, trong thanh âm lộ ra áp lực dục vọng, lực đạo ôm lấy cô cũng căng hơn một chút.
"Anh! ..." An Nhiên trừng lớn mắt, rõ ràng cảm giác được trên thân thể của anh nổi lên biến hóa, cả người giống như có lửa đốt nóng rực lên!
Tô Dịch Thừa tự nhiên biết biến hóa chính mình, như bây giờ ôm lấy cô nằm ở trong ngực của chính mình, anh không muốn nổi lên biến hóa mới là lạ, có chút áp lực nói: "Đừng nhúc nhích, để cho anh ôm em một chút, em động nữa, chỉ biết sẽ càng kích thích \'Nó\' ."
An Nhiên thật sự cũng không dám động, cô biết anh nói là sự thật, chỉ lăng lặng để anh gắt gao ôm ở trong ngực, thậm chí ngay cả hô hấp cũng lớn tiếng lên, rất sợ kích thích đến \'Nó\' đem tình huống biến thành càng khó.
Cố nén khát vọng trong nội tâm của chính mình, nhẫn nại khiến cho cái trán nổi lên một tầng mồ hôi lạnh, Tô Dịch Thừa ôm lấy An Nhiên một hồi lâu, thế này mới buông cô ra.
An Nhiên nhìn anh, tay lau đi mồ hôi trên trán của anh, kỳ thật cô cũng là đau lòng cho anh, nhưng mà không có biện pháp, hiện tại chỉ có thể ủy khuất anh. Ai làm cho cục cưng của họ hiện tại yếu ớt như bây giờ chứ.
Tô Dịch Thừa mặt hơi có chút đỏ ửng, cũng không biết là vừa bị nghẹn hay là hơi có chút ngượng ngùng nữa, nhìn An Nhiên, vẻ mặt hơi có chút cổ quái nói: "Thật là, nam nhân thời điểm buổi sáng luôn dễ dàng xúc động."
An Nhiên nhìn anh một hồi, xác định đỏ ửng trên mặt anh không phải nghẹn, mà là ngượng ngùng, nhịn không được cười nhẹ một tiếng, cười mắng: "Đứa ngốc."
Tô Dịch Thừa cũng cười, không có đối với người khác khách khí cùng xa cách, trong nụ cười mang theo trong độ ấm, có thể làm cho lòng người ấm áp.
Từ trên xuống dưới nhìn đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường, đã hơn bảy giờ rồi, thím Trương tám giờ sẽ lại đây. Tô Dịch Thừa có chút lưu luyến xoay người đứng lên, đi tới toilet rửa mặt, rồi đi ra, chải lại tóc cho tốt do ngủ mà bị rối loạn. Nhìn An Nhiên trên giường, cười hỏi: "Muốn ăn cái gì, anh đi xuống mua cho em." Hôm nay An Nhiên có thể xuất viện về nhà, cho nên hôm qua anh liền nói cho Dịch Kiều đừng đưa cơm tới đây nữa.
Sau đó chuyển mắt to, còn thật sự suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: "Ừ, muốn ăn xíu mại cùng sữa đậu nành." Đột nhiên lại muốn nghĩ đến cái gì, bổ sung nói: "Nhưng mà không cần mua rất nhiều, em ăn không hết." Anh mỗi lần đều sợ cô bị đói không đủ ăn, mỗi lần luôn mua rất nhiều, làm cho cô ăn no đến hết nổi, đến giữa trưa cũng sẽ không có cảm giác đói nữa, sau đó các mẹ đưa canh lại đây, luôn nói cô thừa dịp còn nóng uống đi, bởi vì quý trọng tâm ý của hai bà mẹ, không đành lòng làm ngược ý của các bà, sau đó cho dù không cảm thấy đói, bụng vẫn còn no, cô cũng không sĩ diện cố gắng uống hết bát canh lớn. Tiếp tục như vậy nữa, cô tin tưởng, nếu cứ tiếp tục như vậy dạ dày của cô sẽ chống đỡ hết nổi, giống như, giống như Lâm Lệ lúc trước giống nhau.
Tô Dịch Thừa cười sờ sờ đầu của cô, không nói đồng ý cũng không nói không đồng ý, xoay người trực tiếp ra phòng bệnh.
Chờ An Nhiên rửa mặt tốt đi từ trong toilet ra, lại thu thập quần áo chuẩn bị hôm nay xuất viện, chỉ trong chốc lát, Tô Dịch Thừa liền mang theo bữa sáng đi vào, giống như trước mua rất nhiều, phân lượng nhiều hơn cho hai người ăn.
An Nhiên có chút dại ra nhìn đồ ăn anh bày trên bàn trà, tính trẻ con miệng than thở nói: "Này, không phải nói anh mua ít đi một chút sao."
Tô Dịch Thừa chỉ là cười, mở ra túi plastic, đem xíu mại bên trong, bánh bao nhỏ, còn có bánh đậu đóng gói đặt ở trong bát, lấy cái cốc bình thường An Nhiên hay uống, đem sữa đậu nành đổ vào bên trong. Chỉ nhẹ nhàng đáp lời cô, nói: "Nga, anh quên mất."
"Anh là cá sao." An Nhiên tức giận liếc trắng mắt, anh sao lại có thể quên mất chứ! Chân trước đi mới nói với anh, lúc mua lại không nhớ được! Anh cho rằng đang lừa gạt trẻ con sao!
Tô Dịch Thừa cười đem cô kéo qua: "Nói với em một bí mật."
An Nhiên nhướng mày: "Cái gì?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, đột nhiên lấy tay đặt trên bụng của cô, còn thật sự nói: "Đêm qua lúc anh đặt tay lên bụng của em, bảo bối nói với anh hôm nay bé muốn ăn bánh đậu và bánh bao nhỏ."
An Nhiên sửng sốt rồi lại sửng sốt, nhìn anh thật là có chút khóc cười không được, cô còn cho rằng anh muốn nói