Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343609
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3609 lượt.
bí mật gì với cô, lại không ngờ rằng là cái này, vừa bực mình vừa buồn cười, không khách khí vỗ xuống ngực của anh: "Tô Dịch Thừa, bé có thể nói được, anh tốt nhất cũng có thể nghe được sao, anh là quỷ ngây thơ sao."
Tô Dịch Thừa cười lớn, nửa nắm lấy cô, lấy qua xíu mại đưa tới bên miệng của cô, nói: "Ăn nhiều một chút, em rất gầy."
"Nhưng mà anh cũng mua nhiều quá!" An Nhiên làm mặt khóc, nào có người mua nhiều như vậy, nhưng lại mua chỉ cho hai người ăn thôi!
"Tận lực ăn nhiều một chút, ăn không xong để anh." Tô Dịch Thừa nhẹ dụ dỗ.
Anh nói như vậy, An Nhiên cũng sẽ không nói gì nữa, chỉ có thể gật gật đầu, lấy tay nhận lấy xíu mại, nhã nhặn ăn.
Vừa ăn, Tô Dịch Thừa ở một bên có chút thật có lỗi nói với cô: "Buổi chiều anh có thể không tới đón em xuất viện, buổi trưa hôm nay anh phải trở về thành phố, buổi chiều cùng ngày mai đều có hội nghị, chạng vạng ngày mai mới trở về."
Nghe vậy, An Nhiên mặc dù có chút mất mát buổi tối anh không thể cùng mình ở bên cạnh ôm mình đi vào giấc ngủ, nhưng mà cũng hiểu rõ đây là việc cần phải làm, gật gật đầu, nói: "Ừ, được rồi, anh đi đường cẩn thận." Đột nhiên nghĩ đến cái gì, nhắc nhở anh nói: "Em biết xã giao khẳng định là có, nhưng mà tận lực uống ít rượu, biết không?"
Tô Dịch Thừa cười gật đầu, đối về quan tâm của cô, đáy lòng giống như có dòng nước ấm chảy qua.
Tô Dịch Thừa đợi thím Trương qua đây mới đi, mà cơ hồ Tô Dịch Thừa chân trước vừa đi, thì Tần Vân chân sau liền đến, bởi vì biết An Nhiên hôm nay xuất viện, cho nên hôm nay lại đây sớm một chút để cùng cô làm kiểm tra xong, còn đưa cô xuất viện. Mà Lâm Tiểu Phân nguyên vốn cũng muốn tới, nhưng mà hôm qua công ty thông báo, nói hôm nay bên xưởng có khoản tiền chuyển vào, các loại chuyện vụn vặt khiến cho bà muốn chạy cũng không đi ra được.
Trong văn phòng bác sĩ, bác sĩ nhìn phim siêu âm cùng tâm điện đồ của thai nhi, gật gật đầu, đóng lại tư liệu, ôn hòa cười cùng Tần Vân cùng An Nhiên nói: "n, các người yên tâm, rất tốt, thai nhi hết thảy đều rất bình thường. Bất quá phụ nữ có thai thân thể cùng thể chất có thể có chút yếu, bình thường cần bổ sung dinh dưỡng thích hợp."
"Còn có chú ý cái gì nữa không ạ?" Tần Vân một bên quan tâm hỏi.
"Chú ý trừ bỏ nghỉ ngơi bên ngoài, bình thường cũng có thể thích hợp làm chút vận động, nhưng mà không thể kịch liệt, sau khi ăn xong đi bộ nửa giờ cũng là cần thiết, còn hàng ngày buổi sáng tối đều phải uống hai cốc sữa để bổ sung canxi, mặt khác vi-ta-min B11 mỗi ngày cũng là phải nhớ uống, đồ sống và nguội, hải sản cũng phải ăn ít đi." Bác sĩ dặn dò nói.
Tần Vân cùng An Nhiên thật sự nghe, sau đó liên tiếp gật đầu ghi nhớ trong nội tâm.
Cho rằng bác sĩ cái gì cũng đã nói xong, chờ lúc An Nhiên cùng Tần Vân chuẩn bị đứng dậy phải rời đi, bác sĩ đột nhiên nhớ ra gì đó, vội kêu lên: "Đúng rồi, ba tháng đầu phải tránh chuyện phòng the, ba tháng sau cũng phải khắc chế chú ý một chút."
Nghe vậy, An Nhiên nhớ đến buổi sáng cùng Tô Dịch Thừa ôm nhau trên giường, toàn bộ mặt đều bị lửa thiêu đốt nóng cháy.
Tần Vân nhìn mặt cô hồng hồng, cho là cô da mặt mỏng, cười lắc đầu.
Lúc quay trở lại phòng bệnh,thím Trương đã thu thập tốt mọi thứ, Tần Vân để cho An Nhiên ở trong phòng bệnh ngồi trong chốc lát, chính mình thì đi làm thủ tục xuất viện.
An Nhiên có chút chán đến chết đứng ở cửa sổ nhìn cảnh sắc bên ngoài, theo bên này ban công nhìn xuống dưới, vừa lúc có thể nhìn đến cổng chính của bệnh viện, nhìn mọi người nhốn nháo bận rộn, có vào, cũng có ra .
"Cốc, cốc, cốc." Cửa phòng bệnh có người gõ, thím Trương đi qua mở cửa, nhìn người ngoài cửa, cũng chưa gặp qua người này, liền hỏi: "Cô tìm ai?"
An Nhiên quay đầu, chỉ thấy Đồng Tiểu Tiệp mặc áo bệnh nhân đứng ở cửa, sắc mặt hơi có chút tái nhợt, ngay cả môi cũng không có bao nhiêu huyết sắc.
Nhíu nhíu mày, An Nhiên nhìn cũng không có nói gì.
Đồng Tiểu Tiệp trực tiếp lướt qua thím Trương đi vào, thím Trương thấy An Nhiên không nói cái gì, chị tự nhiên cũng không tiện mở miệng nói cái gì.
An Nhiên nhìn cô ta, giờ phút này Đồng Tiểu Tiệp cả người có chút bệnh trạng, dù sao cũng là mỹ nhân, cô ta như vậy, nhìn tái nhợt làm người ta sinh lòng thương tiếc cùng không đành.
Nhìn quanh toàn bộ phòng bệnh, sau đó bình tĩnh nhìn An Nhiên, khóe miệng tựa tiếu phi tiếu nói: "Thật trùng hợp, ở trong bệnh viện cũng đều có thể gặp được, thì ra cô cũng mang thai."
Trên mặt An Nhiên cũng không có bao nhiêu biểu tình, chỉ hỏi: "Cô tìm tôi có chuyện gì sao?" Quan hệ giữa họ cũng không thân tới mức đi qua cửa hỏi thăm, tự nhiên tâm sự trò chuyện, kéo quan hệ sao. Huống hồ, còn có người hẹn cô cầu xin cô, để cho cô không cần tham gia vào giữa hai người nguyên bản đang có hôn nhân tốt đẹp.
Đồng Tiểu Tiệp nhìn cô, bình tĩnh nhìn, một hồi lâu sau, lạnh lẽo cười lắc đầu, nói: "Cô không hỏi xem tôi vì sao ở trong bệnh viện này mặc một thân quần áo bệnh nhân này sao?" Nói xong, chỉ chỉ bộ quần áo trên thân mình.
An Nhiên nhìn cô ta, trên mặt biểu tình không thay đổi, chỉ thản nhiên nói