Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343578

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3578 lượt.

con!"
Một lúc lâu, An Nhiên rốt cục có phản ứng, không có nhìn ông, ánh mắt thẳng tắp nhìn chỗ khác, cũng không có tiêu cự, có chút trống rỗng, chỉ lặng lặng không có một chút tình cảm nào nói: "Vậy tại sao ông bây giờ lại muốn nói ra!"
Đồng Văn Hải thở dài, nói: "Có người cha nào không muốn nghe con của chính mình gọi mình một tiếng ba, có người cha nào có thể chịu đựng được thời gian dài biết rõ ràng đó là con gái của mình, nhưng lại cùng mình lãnh đạm khách sáo giống như một người xa lạ, loại tư vị này thật sự không dễ chịu."
"Ha ha. . . . . ." An Nhiên chỉ cười lạnh, "Ha ha. . . . . ."
Đồng Văn Hải cẩn thận nhìn cô, châm chước nói: "An Nhiên, con sẽ giúp ba đúng không? Con sẽ không nhìn ba ngồi tù có đúng không?" Hiện tại ông ta chỉ có thể dựa vào cô, ông ta đã điều tra ra, quan hệ giữa Nghiêm Lực cùng Tô gia rất tốt, nếu như Tô gia mở miệng để cho Nghiêm Lực đừng điều tra, như vậy nhất định sẽ hữu dụng. Trực tiếp gọi cho Tô Dịch Thừa nhất định là chuyện không thể nào, nhưng mà nếu xuyên qua An Nhiên, vậy thì sẽ không giống rồi.
An Nhiên lạnh lùng giật giật bả vai, mím môi, một chữ đều nói không ra.
Thấy cô không nói, Đồng Văn Hải dụ dụ dỗ nói: "An Nhiên, gọi ta một tiếng ba, có được hay không? Ta nằm mơ cũng muốn nghe con gọi ta một tiếng ba!"
Nghe vậy, một bên Lâm Tiểu Phân có chút nổi điên nói: "Đồng Văn Hải, ông không xứng, ông căn bản là không xứng!"
Mà một bên ánh mắt Cố Hằng Văn chăm chú nhìn chằm chằm An Nhiên, xiết chặt nắm tay Lâm Tiểu Phân, khẩn trương đến mức ngay cả không khí cũng không dám thở gấp xuống.
Tô Dịch Thừa tiến lên, ôm lấy An Nhiên, chỉ cảm thấy cả người của cô cứng ngắc căng thẳng .
Tức giận nhìn Đồng Văn Hải, lạnh giọng nói: "Đồng cục trưởng, mời đi ra ngoài, nếu không, đừng trách tôi sẽ gọi bảo an."
Đồng Văn Hải quay đầu nhìn anh, trừng mắt to, có chút không dám tin, kéo cao giọng nói: "Anh mới vừa rồi không có nghe thấy sao? Tôi là cha của An Nhiên, cũng chính là cha vợ của anh!"
Tô Dịch Thừa mắt lạnh nhìn ông ta một cái, kiên định nói: "Cha vợ của tôi chỉ có một, đó chính là Cố Hằng Văn, vĩnh viễn đều chỉ có thể là ông ấy!" Ông ta là một người đàn ông không tốt, ông ta sao có thể có mặt mũi đi nói những điều này chứ!
Nghe vậy, An Nhiên rốt cục có chút lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm Tô Dịch Thừa, kéo nắm chặt tay của anh.
Đồng Văn Hải quay đầu không nhìn đến anh, chỉ nhìn An Nhiên nói: "An Nhiên, con…"
An Nhiên ngẩng đầu nhìn ông ta, cắt đứt lời của ông ta, chỉ nói: "Tôi chỉ có một người cha, đó chính là Cố Hằng Văn!" Từng chữ từng câu, nói xong rõ ràng.
"Hắn không phải là cha của con, ta mới phải, ta với con mới có mối quan hệ máu mủ ruột thịt!" Đồng Văn Hải nói, vội vã giải thích, "Như vậy, chúng ta đi bệnh viện, chúng ta đi bệnh viện làm giám định DNA, như vậy con sẽ biết, ta với con mới là cha con, Cố Hằng Văn căn bản là một người ngoài!" Đồng Văn Hải biết nếu như ông ta không nắm chặt gốc cây cỏ cứu mạng cuối cùng là An Nhiên, vậy 30 năm cố gắng của ông ta, ban đầu buông tha cho nhiều chuyện như vậy cũng sẽ không lấy được địa vị cùng tài phú hiện tại, vậy thì thật không còn cái gì nữa, vậy nỗ lực của ông ta ba mươi năm qua cuối cùng chỉ còn là công cốc!
"Không cần!" An Nhiên cự tuyệt, giọng nói như chém đinh chặt sắt, chất vấn ông ta, nói: "Cho dù ông với tôi có quan hệ máu mủ thì như thế nào? Ông đã làm gì cho tôi, lúc ba tôi ôm tôi sốt 39 độ đi suốt đêm đến bệnh viện vậy lúc đó ông ở đâu? Lúc ông ấy ở bên cạnh tôi dạy tôi từng chữ cái lúc đó ông đang ở nơi mào? Lúc tôi bị ngã, ông ấy ôm tôi an ủi tôi thì lúc đó ông ở chỗ nào? Lúc ông ấy vài đêm không ngủ rồi hết bận chuẩn bị cho cuộc thi của học sinh, nhưng mà bởi vì biết công việc của tôi không thuận lợi mà buông tha cho nghỉ ngơi tâm sự với tôi một đêm lúc đó ông đang ở nơi nào? Ông ấy vì tôi làm hết thảy những lúc đó ông đang ở đâu làm gì, tại sao nói ông với tôi có quan hệ máu mủ thì tôi lại phải nhận thức ông, cái người đối với tôi mà nói xa lạ tới không thể xa lạ hơn đến làm cha của tôi?"
"Ta, khi đó ta không biết, ta không biết sự tồn tại của con!" Đồng Văn Hải giải thích, "Ta nếu như sớm biết những chuyện này, ta nhất định sẽ …"
"Ông sẽ làm cái gì?" An Nhiên cười lạnh, "Ông biết tôi là con gái của ông, ông chỉ biết tới chỉ trích tôi không nên phá hư hôn nhân của Đồng Tiểu Tiệp cùng Mạc Phi, bởi vì Đồng Tiểu Tiệp cùng Mạc Phi gây lộn ông lại đến chỉ trích tôi không có gia giáo, trừ chỉ trích, ông đã làm gì?"
"Ta. . . . . ." Đối với chất vấn của cô, Đồng Văn Hải bị hỏi đến không nói được một câu nào!
An Nhiên nhìn ông ta, ánh mắt kiên nghị nói."Ông ấy thương tôi, yêu tôi, từ nhỏ đến lớn bao dung cho tôi hết thảy, tôi làm không tốt, có phê bình tôi để cho tôi sửa lại, từ trong sai lầm để trưởng thành , tôi làm tốt ông ấy khích lệ tôi, để cho tôi không ngừng cố gắng để có thể làm được tốt hơn, từ nhỏ đến bây giờ, ông ấy chưa từng có để cho tôi thiếu thốn tình thương của người cha, chưa từng bởi vì tôi cùng ông ấy không có quan hệ máu mủ mà xa cách t


XtGem Forum catalog