XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3520 lượt.

nói: "Em đi theo anh tới văn phòng làm việc đi."
An Nhiên than thở, nhìn anh nhắc lại nói, "Em có thể ở nhà một mình, anh không nên coi em như đứa trẻ vậy."
Tô Dịch Thừa gật đầu với cô, chỉ nói: "Ừ, anh biết em có thể, cũng không có đem em trở thành trẻ con, em coi như đi theo anh, có được hay không?"
"Anh nơi nào cũng đem em theo sao!" Cô không thông minh, nhưng cô cũng không ngu a, còn coi cô như trẻ con để dụ dỗ, thiệt là!
"Em theo anh, anh sẽ có động lực, có thể hoàn thành công việc nhanh hơn." Tô Dịch Thừa căn bản chính là nói dối không cần bản thảo, trực tiếp liền hạ bút thành văn, hơn nữa rất có thứ tự.
An Nhiên nhìn anh, một lúc lâu mới nhẹ giọng thở dài, gật đầu, nói: "Được rồi." Anh kiên trì như vậy cô căn bản là cự tuyệt không được, cũng không muốn cự tuyệt.
Lúc Tô Dịch Thừa mang theo An Nhiên xuất hiện ở văn phòng, thư ký Trịnh nhìn có chút há hốc mồm, lẳng lặng nhìn An Nhiên có chút phản ứng không kịp, lấy kinh nghiệm anh ta đi theo bên cạnh Tô Dịch Thừa nhiều năm, anh ta vẫn cảm thấy Tô Dịch Thừa là người công tư rõ ràng, chưa bao giờ sẽ đem tình cảm tư nhân đi cùng với công việc, nhưng mà hôm nay lại mang theo vợ đi làm, thật sự là có chút làm cho người ta mở rộng tầm mắt.
An Nhiên nhàn nhạt thong dong cười với thư ký Trịnh: "Thư ký Trịnh khỏe không?"
Thư ký Trịnh lúc này mới kịp phản ứng, thu hồi kia miệng mở có chút quá độ bởi vì kinh ngạc, thay bằng nụ cười nhiệt tình nói: "Phu nhân khỏe không?"
An Nhiên bị anh ta gọi một tiếng phu nhân cảm thấy là lạ, chỉ gượng cười, nói: "Gọi tôi là An Nhiên là được rồi."
Thư ký Trịnh cười gật đầu, nhiệt tình nói: "An Nhiên là lần đầu tiên tới đây sao, chờ một chút cô có muốn tôi dẫn cô đi dạo không?"
Còn không đợi An Nhiên mở miệng, người kia ở bên cạnh lạnh giọng nói: "Thư ký Trịnh anh rất rảnh rỗi sao?"
Nghe giọng nói kia, thư ký Trịnh sửng sốt, vội vàng kịp phản ứng, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa nói: "Không có, tôi rất nhiều việc, còn có rất nhiều chuyện không có hoàn thành, tôi sẽ đi ngay bây giờ, tôi sẽ đi ngay bây giờ." Vừa nói vừa xoay người nghĩ muốn chạy đi.
Trước lúc thư ký Trịnh xoay người nghĩ bỏ chạy, Tô Dịch Thừa rảnh rỗi nhàn nhạt mở miệng: "Tôi thấy anh rất rảnh rỗi đi, đi hạng mục xây dựng thành phố làm một bảng tổng kết cho tôi."
Thư ký Trịnh chợt quay đầu, có chút kích động nói: "Tô phó thị trưởng, cái bảng kia tôi đã làm cho anh rồi mà." Ban đầu anh ta vì cái bảng phiền phức kia, liên tục bận rộn hai ngày hai đêm, bận rộn khiến cho anh ta cũng không có thời gian ở bên cạnh bạn gái, thiếu chút nữa làm cho bạn gái của anh ta vì thế mà đòi chia tay với anh ta.
"Ừ, tôi biết." Tô Dịch Thừa nhàn nhạt gật đầu, trên mặt vẻ mặt không có gì, chỉ bình tĩnh nói: "Nhưng mà bảng trước kia anh làm cho tôi, tôi đã làm mất rồi, anh không phiền toái thì có thể làm giúp tôi một bản nữa được không."
Nghe vậy, chỉ nghe thấy Trịnh thư kí khổ não kêu lên "Tô phó thị trưởng, anh không nên chơi đùa với tôi như vậy!" Anh ta không phải là sợ An Nhiên lần đầu tiên tới đây cảm thấy không có gì vui cho nên mới nói đưa cô đi dạo chơi, chỉ là nhiệt tình một chút nha, về phần kia ngay cả nghĩ anh ta cũng không dám! Lấy hiểu biết của anh ta đối với Tô Dịch Thừa, anh làm sao có thể đem tư liệu trọng yếu như vậy đánh mất chứ!
Tô Dịch Thừa nhíu mày, quay đầu nhìn anh ta, nhàn nhạt mở miệng hỏi: "Có vấn đề sao?"
Thấy thế, thư ký Trịnh chỉ cảm thấy thân thể run lên, nhìn cũng không dám nhìn nhiều anh một cái, xoay người liền bước đi, vừa đi vừa nói chuyện: "Tôi đây phải đi chuẩn bị tài liệu!"
"Ha ha." Một bên An Nhiên bị bọn họ chỉ thấy lẫn nhau động làm cho có chút nhịn không được cười ra tiếng, nói như thế nào cũng cùng ở chung một chỗ với Tô Dịch Thừa hơn nửa năm rồi, không thể nói đối với anh hiểu biết tất cả như lòng bàn tay, nhưng mà đối với tính cách cùng xử sự của anh cô biết bao nhiêu cũng hiểu, tất nhiên nhìn ra mới vừa rồi đoán chừng anh hắn là đang trả đũa thư ký Trịnh.
Thấy cô cười, Tô Dịch Thừa quay đầu nhìn cô, đưa tay vuốt cô mềm mại tóc dài, giống như có chút lơ đãng hỏi: "Sao vậy, có cái gì đáng cười sao?"
An Nhiên dùng lỗ mũi khi hít hà trên người của anh, sau đó giảo hoạt cười hỏi: "Em gửi thấy được một mùi vị chua quá, anh có ngửi được không?"
Tô Dịch Thừa cười, gật đầu thẳng thắn nói: "Ừ, là anh đang ghen."
Anh thẳng thắn ngược lại khiến cho An Nhiên hơi có chút phản ứng không kịp, ngây ngốc nhìn anh, cô còn tưởng rằng anh sẽ phủ nhận chứ, cho dù ai bị phá ra ý nghĩ trong lòng cũng sẽ có chút lúng túng không phải sao.
Tô Dịch Thừa đưa tay vỗ về mặt của cô, nhìn cô, vẻ mặt hơi có chút buồn rầu nói: "Làm sao bây giờ? Anh thật giống như biến thành càng ngày càng không lý trí rồi, thậm chí bắt đầu có chút công và tư chẳng phân biệt được."
An Nhiên nhìn anh, có chút không nói ra lời, trong lòng lại không biết từ đâu tới cảm thấy có chút kỳ quái, ngọt ngào.
Giữ lấy khuôn mặt của cô, khóe miệng của Tô Dịch Thừa nhàn nhạt mang theo nụ cười tiếp tục nói: "Anh nghĩ đem em giấu đi, để n