80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3505 lượt.

động.
Lâm Lệ sờ sờ đầu của bé, đem Hamburg mở ra, sau đó đưa tới cho bé, cười khẽ nói: "Ăn từ từ."
Nhận được cho phép, tiểu tử kia lúc này mới nhận lấy Hamburg ăn từng ngụm từng ngụm, cũng không sợ nóng, chân mày uốn lên, ăn được rất vui vẻ.
An Nhiên nhìn đứa nhỏ một chút, sau đó lại đưa ánh mắt chuyển dời đến trên người Lâm Lệ, mở miệng, hỏi: "Nói đi, chuyện gì xảy ra?"
Lâm Lệ quay đầu, nhìn An Nhiên, nói thẳng: "Ta lúc trước đã kết hôn cùng Chu Hàn."
"Cái gì!" An Nhiên kêu lên một tiếng, ánh mắt trừng so sánh với vừa còn muốn lớn hơn, vẻ mặt kia nghiêm chỉnh hình như là bị hù sợ.
Đứa nhỏ trước mặt cũng bị sợ hết hồn, cả người chấn động, nhìn chằm chằm An Nhiên, Hamburg kia cũng không ăn.
"Ai nha, An Tử, phản ứng của mi không thể nhỏ một chút sao!" Lâm Lệ tức giận nhìn vào mắt An Nhiên, sau đó vội vàng xoay người vỗ nhẹ phía sau lưng Tiểu Bân, vừa nói: "Không có chuyện gì không có chuyện gì, Tiểu Bân tiếp tục ăn, uống chút cocacola, đừng chỉ ăn Hamburg không." Vừa nói vừa đem cola đưa cho bé.
Tiểu tử nhìn An Nhiên, tựa hồ có chút sợ.
An Nhiên cũng biết mình hù đến thằng bé, chỉ cười khan nhếch môi với bé, tận lực làm cho vẻ mặt của mình không quá mức nghiêm túc. Tiểu tử lúc này mới yên tâm lại, cầm lấy Hamburg tiếp tục gặm.
Đợi trấn an cảm xúc của đứa nhỏ xong, An Nhiên mới mở miệng lại hỏi: "Tại sao muốn làm như vậy?"
Lâm Lệ quay đầu, nhìn cô, khóe miệng phiếm nhàn nhạt cười khổ, chỉ nói: "Thật ra thì cũng không có gì, quá yêu một người, ta đem tất cả tình cảm đều cho Trình Tường, ta phát hiện ta thật sự là yêu không được, cũng không muốn yêu nữa, nhưng mà ta không thể nào không kết hôn, Chu Hàn cũng cần một người vợ, chúng ta coi như là hợp tác, anh ta như cũ vẫn là ông chủ của ta, ta như cũ vẫn là nhân viên của anh ta, anh ta đưa cho ta tiền, ta chịu trách nhiệm sắm tốt vai của mình. Chỉ là một loại giao dịch, không có gì."
"Mi điên rồi sao?" An Nhiên có chút không dám tin tưởng nhìn cô: "Hôn nhân là trò đùa ư, làm sao mi có thể như vậy! ba mẹ Lâm hi vọng mi một lần nữa bắt đầu một đoạn tình cảm khác, chẳng lẽ là bắt đầu muốn như vậy sao? Bọn họ nếu như biết được sẽ thương tâm biết bao nhiêu."
"Ha ha." Lâm Lệ cười lắc đầu, nhìn cô, nói: "An Nhiên, thật ra thì ta với mi giống nhau, không phải sao? Mi lúc ban đầu gả cho Tô Dịch Thừa, chẳng lẽ không phải là vì muốn quên Mạc Phi sao?"
An Nhiên cứng lại, bị cô nói có chút không nói ra lời, cô không cách nào phủ nhận, ban đầu lý do kết hôn hoang đường quả thật cùng Lâm Lệ bây giờ giống nhau, nhưng mà cô tương đối may mắn, gặp được Tô Dịch Thừa, khiến cho hôn nhân của bọn họ bắt đầu không bình thường nhưng có một kết cục bình thường hoàn mỹ. Nhưng mà Chu Hàn cùng Tô Dịch Thừa giống nhau sao? Lâm Lệ lại cùng cô giống nhau sao?
"An Nhiên, ta không có nhiều lời giải thích thêm cái gì, mi nhất định có thể hiểu rõ ta vì nguyên nhân gì cùng tâm tình gì mà làm ra quyết định như vậy, cho nên có những lời khuyên cũng đừng nói, đạo lý ta cũng biết, ta thậm chí còn nhớ được lúc trước còn khuyên qua mi, ha ha." Lâm Lệ có chút cười khổ nói.
An Nhiên nhìn cô, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ thở dài một tiếng nói: "Ta không biết nên nói với mi cái gì mới tốt." Có một số việc khi trải qua mới có thể hiểu rõ, biết rõ Lâm Lệ làm như vậy là sai, nhưng không biết có thể nói cái gì, cô hiểu cảm thụ cùng bất đắc dĩ của Lâm Lệ hiện tại.
Lâm Lệ cười khẽ, cố ý dễ dàng nói: "A, không có gì nữa, lúc ấy ta còn không phải là lo lắng cho mi, nhưng mà mi nhìn mi bây giờ đi, lúc này mới bao lâu, mi đều sắp làm mẹ rồi, nhìn lại Tô Dich Thừa đi, đối với mi rất tốt nha, khó bảo toàn ta cũng có thể gặp một Tô Dịch Thừa thứ hai, đúng không."
An Nhiên tức giận nhìn cô một cái nói: "Tốt nhất là như vậy."
"Yên tâm đi, chẳng lẽ chỉ cho phép mi có thể gặp được mà ta thì không được sao!" Lâm Lệ nói dễ dàng, chỉ là không muốn An Nhiên vì cô mà lo lắng cái gì.
An Nhiên nhìn mắt cô, cũng không nói chuyện.
"Ta đi xem một chút cơm của mi có chưa." Lâm Lệ vừa nói vừa trực tiếp đứng dậy đi tới quầy bên kia.
An Nhiên cùng tiểu gia hỏa kia ngồi, nhìn bé ăn đến đầy miệng, cầm qua một ít khăn giấy đặt bên cạnh muốn lau mặt cho bé: "Để cô lau miệng cho con."
Tiểu tử nghe lời dừng lại động tác, tùy ý An Nhiên lau khóe miệng cho bé cùng quần áo dính dầu mỡ.
Đợi lau miệng xong, An Nhiên đem khăn giấy để qua một bên, mỉm cười sờ sờ đầu của bé, cười nói: "Tốt lắm."
Chỉ thấy tiểu tử kia ánh mắt thẳng tắp ngó chừng ngoài cửa sổ, trong miệng rù rì nói: "Mẹ. . . . . . ."
An Nhiên nghi ngờ cau lại mi, theo ánh mắt của bé quay đầu, chỉ thấy ngoài cửa sổ trên đường phố, xe cộ do đèn đỏ mà dừng lại, bên này từ xa nhìn lại, chỉ thấy một chiếc xe ngừng ở ven đường Lăng Nhiễm ngồi ở vị trí kế bên tay lái, mà cô quay đầu trong nháy mắt, An Nhiên nhìn thấy người trên ghế lái kia hiển nhiên là Tô Dịch Thừa.






Chụp ảnh
Lúc Lâm lệ quay lại, An Nhiên vẫn nhìn ra bên ngoài thất thần.