Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343509

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3509 lượt.

ia gật đầu lia lịa, "vậy tôi sẽ không quấy rầy các vị nữa, Tô thị trưởng tạm biệt." Nói xong liền chạy ra ngoài.
Tô Dịch Thừa cười lắc đầu, lúc này mới ôm An Nhiên xoay người đi về phía thang máy.
Khi An Nhiên được Tô Dịch Thừa đặt lên trên giường, có lẽ là do đột nhiên thiếu cái ôm của Tô Dịch Thừa, vừa nằm lên giường, mí mắt giật giật, chậm rãi mở mắt ra.
Vừa tỉnh ngủ, mắt còn ngái ngủ, như là không nhìn rõ cảnh vật xung quanh, nắm chặt tay Tô Dịch Thừa, lơ mơ hỏi: "Chúng ta đang ở đâu?"
Tô Dịch Thừa đưa tay sờ sờ mặt cô, cười nhạt nói: "Chúng ta về đến nhà."
Nghe vậy, hình như lúc này An Nhiên mới cố gắng mở mắt ra nhìn khung cảnh xung quanh một chút, nhận ra nơi này đúng là phòng của bọn họ, giờ này cô đang nằm trên giường lớn của họ, nhíu mày, nói: "em lên xe liền ngủ mất à!" Cô chỉ nhớ rõ bọn họ đón xe, ngồi lên nói muốn về nhà, sau lại cảm thấy mí mắt mình nặng trịch, sau đó ý thức dần mơ hồ, rồi chẳng nhớ được gì nữa.
"Ừ." Tô Dịch Thừa nhẹ giọng đáp, dỗ dành cô: "ngủ tiếp đi, em mới ngủ chưa bao lâu." Từ lúc lên xe đến vừa rồi, còn chưa đến nửa tiếng.
"Ọc ọc ọc . . ." Còn không đợi An Nhiên mở miệng, bụng cô đã phản ứng lại trước, thật ra thì hôm nay không ăn gì, mặc dù ăn không ít đồ ăn vặt ven đường nhưng cũng không lấp đầy bụng.
"Hai tiểu tình nhân của anh đói bụng rồi." An Nhiên lầm bầm, ở cùng anh đã lâu, có một số việc không cần để ý lắm, cũng đã tự nhiên rồi. Tất nhiên, nếu bây giờ mà có mặt người thứ ba, hẳn là An Nhiên sẽ đỏ bừng mặt, nhưng mà chỉ ở cùng Tô Dịch Thừa, cô sẽ tự nhiên rồi.
Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, đỡ cô ngồi dậy, nói: "em đi tắm, anh đi làm bữa khuya cho em."
"Ừ." An Nhiên gật đầu, nghe lời đứng dậy lấy quần áo tắm rửa trong tủ quần áo, rồi vào phòng tắm.
Tô Dịch Thừa thì đứng dậy vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra xem có gì có thể nấu không. Vì hằng ngày cô giúp việc đều đi chợ mua nguyên liệu nấu ăn mới, cho nên lượng thức ăn căn bản là chỉ đủ số lượng trong ngày, ăn hết ngày hôm sau lại mua mới. Đó là lý do vì sao, hôm nay, cô giúp việc không đi làm, trong tủ lạnh cũng không có gì nhiều, chỉ có mấy quả cà chua, mấy quả trứng gà.
Nhìn mấy thứ này, đột nhiên Tô Dịch Thừa cảm thấy anh và An Nhiên hình như đặc biệt có duyên với chúng, bật cười lấy cà chua và trứng gà ra, bắt đầu công tác chuẩn bị.
Khi mở cửa chạn bát chuẩn bị lấy mì thì điện thoại trong túi áo vang lên,, lấy di động ra, cũng còn chưa nhìn màn hình, liền thuận tay nhận điện: "a lô, ai vậy?" Một tay khác thì lấy mì trong chạn ra, sau đó chuẩn bị đun nước luộc mì.
"Là em." Là giọng con gái, nhẹ nhàng dịu dàng xen lẫn u oán.
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa nhíu mày, tay ngừng lại, cầm di động ra liếc nhìn số gọi tới trên màn hình, xác định suy đoán của mình không sai, càng nhíu chặt mày lại, giọng nói thoáng chóc lạnh xuống âm 12oc, lạnh lùng nói: "có chuyện gì sao?"
Lăng Nhiễm ở bên kia điện thoại mệt mỏi cười cười, giọng nói lạ lùng: "không có chuyện gì thì không thể gọi cho anh sao? dù thế nào Không có chuyện gì thì không thể đánh cho ngươi sao? Nói thế nào thì chúng ta cũng từng có một cuộc tình, cho dù đã lâu rồi, anh cũng không thể phủ nhận sự thực đó, đúng không?"
Chân mày Tô Dịch Thừa không hề giãn ra, thậm chí đến đáp lời còn chẳng muốn, lấy điện thoại ra, liền ngắt máy. Bây giờ anh không rảnh rỗi để nghe cô ta nói mấy lời này, hơn nữa, chuyện đã qua thì không thể nào quay trở lại, căn bản là không liên quan gì đến sự thật hồi đó cả, nhất là tình cảm, căn bản là không thể nào quay lại từ đầu, nói anh có tính sạch sẽ về mặt tình cảm cũng được, anh sẽ không tha thứ cho sự phản bội.
Một lần nữa bật bếp lên đun nước, trong lúc đợi nước sôi, điện thoại vừa ngắt không tới mười giây lại vang lên, vẫn là Lăng Nhiễm. Tô Dịch Thừa cau mày, đưa tay trực tiếp từ chối, lần này đến nhận cũng chẳng muốn.
Dường như cô ta đang đọ kiên nhẫn với anh, anh cứ từ chối thì cô ta lại gọi, như là muốn gọi đến khi anh nghe mới thôi.
Sau ba lần dập máy, đến lần thứ tư, Tô Dịch Thừa tắt cái bếp ga đang cháy, nhận điện thoại, không đợi Lăng Nhiễm mở miệng, nói thẳng: "Lăng Nhiễm, cô làm thế này là có ý gì?"
Lăng Nhiễm ở bên kia điện thoại cười lạnh chỉ trích nói: "a, Tô Dịch Thừa, tôi biến thành như bây giờ cũng là do anh làm hại! Hồi đó nếu không phải anh —"
Tô Dịch Thừa không đợi cô ta nói hết, liền mở miệng ngắt lời: "nếu mà cô cố ý gọi điện cho tôi là muốn ôn chuyện với tôi, như vậy thì không cần thiết, tôi không muốn nghe, hơn nữa Nếu như ngươi cố ý gọi điện thoại tới là muốn cùng ta ôn chuyện nhớ lại trải qua lời mà nói..., như vậy không có cần thiết, ta cũng không muốn nghe, hơn nữa xin cô làm rõ lại, là cô phản bội tôi trước!"
Từ trước đến nay anh đều cho rằng mình là một người đàn ông truyền thống, đối với tình cảm lại càng truyền thống hơn, khi yêu một người anh có thể một lòng trả giá, có lẽ khi bận rộn anh sẽ sao nhãng cái gì, nhưng mà lúc anh yêu một người, nhất định trong lòng chỉ chứa một mình cô ta, sẽ không cho người phụ nữ khác bất kỳ cơ hội nào, đây là thá