Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3492 lượt.


Lâm lệ để đồ trong tay xuống trước mặt cô, dùng tay quơ quơ trước mặt cô: "Nhìn cái gì đấy?"
An Nhiên mới phục hồi tinh thần, nhìn Lâm lệ, nói: "ta mới vừa nhìn thấy Tô Dịch Thừa."
"A, phải không, vậy làm sao còn chưa gọi anh ta vào a." Lâm Lệ vừa nói vừa ngồi xuống trước mặt cô, cũng không chú ý tới vẻ mặt kỳ lạ của An Nhiên, chỉ, chỉ lấy cái hộp thịt gà trong túi giấy mở ra, bắt đầu gặm, vừa uống coca, nhìn An Nhiên một cái, giọng điệu trêu chọc nói: "làm sao, nhìn thấy ông chồng thân yêu của mình thì ăn không ngon rồi?"
Bỗng chốc An Nhiên kịp phản ứng lại cô ấy nói đòi hỏi trên phương diện kia là chỉ cái gì, thoáng cái khuôn mặt trở nên nóng hổi, tức giận liếc trắng cô ấy một cái: "nhàm chán." Nói xong cũng không dám lại nhìn cô ấy, cúi đầu tự lo ăn cơm của mình.
"Ha ha ha." Mà đổi thành Lâm Lệ đã sớm nhìn ra đáp án từ khuôn mặt hồng rực của cô, mất hình tượng cười to lên, khiến nhiều người tò mò nhìn sang phía bọn họ, tiểu Bân đang ăn cánh gà đến bất diệc nhạc hồ (không biết trời đất là gì) ở bên cạnh cũng dừng lại động tác, sững sờ nhìn cô ấy, không hề biết cô ấy đang cười cái gì.
Vì nghĩ đến hôm qua An Nhiên đã đi cả ngày rồi, lại thêm giờ cô đang mang thai đôi, ba người cũng không đi dạo đâu nữa, ngồi trong KFC đến trưa, tiểu Bân cũng rất hưng phấn đi đến khu nhi đồng chơi với đám trẻ nhỏ chẳng quen biết đến quên mọi thứ.
Lâm lệ nhìn tiểu Bân, thỉnh thoảng phải hét lên: "Tiểu Bân, chậm, đừng ngã."
Mà lúc này tiểu Bân cũng hoạt bát và vui vẻ thực giống một đứa trẻ.
"Như thế này có ổn không?" An Nhiên nhìn cô ấy, chỉ nhẹ nhàng hỏi một câu như vậy.
Lâm lệ không quay đầu lại, ánh mắt vẫn nhìn chăm chú vào tiểu Bân bên khu vui chơi, một lúc lâu mới nhàn nhạt trả lời: "ừ, rất ổn."
An Nhiên không nói gì thêm nữa, có đôi khi lựa chọn có lẽ cũng không phải là một chuyện xấu.
Đến tối Lâm Lệ lái xe đưa An Nhiên trở về, mà tiểu tử ở chỗ ngồi phía sau xe vì ban ngày chơi mệt quá mà ngủ thiếp đi, khóe miệng còn nhàn nhạt ý cười.
Lâm Lệ lái xe rất chậm, bởi vì trong xe này không chỉ có một phụ nữ có thai, mà còn có đứa trẻ chơi mệt quá ngủ thiếp đi.
Khi xe chạy đến dưới tầng nhà An Nhiên, An Nhiên cũng không vội xuống xe, mà là ngồi trên xe một lúc lâu, đưa tay kéo tay Lâm Lệ, nắm thật chặt, nhìn cô ấy, nói: "Lâm Lệ, nhất định phải hạnh phúc!"
Lâm lệ nhìn cô, chỉ mỉm cười gật đầu.
Thấy thế, An Nhiên gật đầu, sau đó không tiếng động khẽ thở dài, buông tay cô ấy ra, vừa nói: "về đi." Liền mở cửa xuống xe, không ngoảnh đầu lại, bước thẳng về tòa nhà, chỉ là không hiểu sao đầu mũi cay cay, chính cô cũng không biết vì sao.
Mà sau khi An Nhiên xuống xe, Lâm Lệ dừng xe ở ven đường rất lâu, mới lái xe rời đi.
Khi về đến nhà thím Trương đang chuẩn bị bữa tối hôm nay, chào hỏi An Nhiên xong, An Nhiên cũng chỉ nhàn nhạt đáp lại, nhìn qua tâm tình hơi suy sụp. Còn muốn nói điều gì, chỉ nghe thấy An Nhiên nói hơi mệt chút, muốn vào phòng nằm một lát.
Hôm nay Tô Dịch Thừa về tương đối sớm, chưa tới sáu giờ đã về rồi.
Thím Trương thấy anh đã về, có phần lo lắng nói với anh, sau khi ra ngoài về An Nhiên trở nên khác thường. Tô Dịch Thừa nhíu mày, còn chưa kịp cất cặp công văn trong tay vào trong thư phòng, trực tiếp cầm vào phòng ngủ, thấy An Nhiên nằm trên giường, nhắm chặt mắt, chân mày khẽ cau lại.
Đưa tay vuốt lên chân mày đang nhíu chặt của cô, An Nhiên dường như cũng không ngủ sâu, vừa bị chạm vào liền tỉnh lại, thấy anh trước mắt, sửng sốt một lúc, mới khẽ cười, nói: "anh đã về rồi."
Tô Dịch Thừa cũng cười lại với cô, gật đầu, đáp lại: "ừ, về rồi." Nói xong cởi áo khoác, vén chăn lên giường, nâng bả vai cô, để cô tựa vào ngực mình.
An Nhiên dùng đầu cọ cọ, tìm một vị trí dễ chịu, sau đó an tâm gối lên, nhẹ tay ôm lấy thắt lưng anh.
Tay Tô Dịch Thừa vỗ nhẹ lưng cô từng nhịp từng nhịp, khẽ nói bên tai cô: "thím Trương nói em vừa về liền về phòng rồi, sao thế, ra ngoài với Lâm Lệ gặp chuyện gì không vui sao?"
An Nhiên ôm anh một lúc lâu, mới nhẹ nhàng mở miệng: "Dịch Thừa, anh nói người mang thai có phải là rất đa sầu đa cảm không, nghĩ ngợi rất nhiều?"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa chỉ nhướng mi, khẽ cười hỏi: "em đa cảm cái gì? Có thể nói cho anh nghe chứ?"
"Lâm Lệ kết hôn với Chu Hàn."
Tô Dịch Thừa nhướng mi, hiển nhiên là hơi bất ngờ với đáp án này. Lại chỉ thản nhiên nói: "thế à."
An Nhiên tựa vào ngực anh, chậm rãi mở miệng: "em không biết thế này có tính là chuyện tốt không, Lâm Lệ có thể lập gia đình, bắt đầu một cuộc tình mới, em cảm thấy vui cho cô ấy, nhưng mà dùng cách như thế với hôn nhân của mình, em đau lòng cho cô ấy."
Tô Dịch Thừa không nói chuyện, chỉ vẫn nhịp nhàng vỗ về lưng cô.
"Kết hôn, chỉ là cô ấy muốn có câu trả lời với cha mẹ." An Nhiên nhẹ giọng nỉ non, cô biết rõ loại bất đắc dĩ, vì hồi trước cô cũng đã làm như thế. Nhỏ giọng nói: "nhìn cô ấy, em giống như là nhìn thấy mình trước kia."
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa cười khẽ một tiếng, cười hỏi: "cho dù ban đầu em quyết định lập gia đình chỉ là muốn có câu trả lời với