XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3499 lượt.

người nhà, nhưng mà bây giờ chúng ta sống rất tốt, không phải sao?"
An Nhiên lui ra khỏi ngực anh, ngửa đầu nhìn anh, nói: "nhưng mà Lâm Lệ cùng Chu Hàn, sẽ giống chúng ta sao?" Chu Hàn không phải là Tô Dịch Thừa, mà Lâm Lệ bị Trình Tường làm tổn thương quá sâu!
"Ngốc." Tô Dịch Thừa nhéo nhéo mũi cô, nói: "chuyện tình cảm là phải xem duyên phận." Một lần nữa ôm cô để cô tựa vào ngực của mình, mười ngón tay đan xen với tay cô, đặt lên trên bụng cô, dính sát vào nhau, khiến cho người một nhà có thể tiếp xúc gần gũi hơi, vừa nói: "đôi khi duyên phận kỳ diệu như thế, khi em muốn nó đến thì không nhất định có thể, khi em không muốn nó tới, ngoảnh đầu lại, hóa ra là không biết nó đã tới từ lúc nào. Thật ra thì mọi người chúng ta đều giống nhau, luôn có thái độ nghiêm túc với mỗi cuộc tình, cuộc tình cảm nào cũng ta cũng muốn có kết quả có hậu, nhưng mà đôi khi kinh nghiệm là để sau này có thể biết quý trọng hơn, kinh nghiệm là để sau này có thể gặp được người chân chính. Có lẽ duyên số của Lâm Lệ chính là Chu Hàn, ai nói trước được? Điều chúng ta có thể làm không phải là than vãn cho cô ấy không phải là cảm thấy uất ức cho cô ấy, chúng ta chỉ có thể chúc phúc, chúc cô ấy có thể sống tốt hơn, chỉ cầu khẩn, cầu khẩn bọn họ đúng là người định mệnh của đối phương."
An Nhiên không nói chuyện, chỉ tựa vào ngực anh, lẳng lặng lắng nghe lời anh.
"An Nhiên, em biết không? Trước khi gặp em, anh vẫn không dám tiếp nhận tình cảm, vì loại cảm giác bị phản bội đó anh vẫn chưa quên được. Anh cứ tưởng là cả đời này anh cũng không dám đụng vào thứ gọi là tình yêu nữa, nhưng mà anh gặp được em." Vừa nói, Tô Dịch Thừa cúi đầu khẽ hôn xuống tóc cô.
An Nhiên không nói chuyện, chỉ đan xen mười ngón tay với anh, nắm thật chặt. Thật ra thì không phải là không thể, trước khi gặp anh, không phải là cô không có cảm giác mình sẽ không yêu nữa, tình yêu thuần khiết thời đi học trước kia đều biến vị, huống chi trong tình huống kết hôn với người mới quen chưa đến nửa ngày. Thế nhưng sự khởi đầu ngoài ý muốn cũng dẫn đến kết quả đầy bất ngờ, bây giờ cô cảm thấy may mắn vì sự xúc động của mình trước đó bao nhiêu.
"Khi mới bắt đầu, chúng ta đều giống nhau, như em nói, một phần không từ chối được trách nhiệm, chỉ là khi chung sống anh mới phát hiện, thật ra thì chúng ta giống nhau, đều từng phải trả giá rất nhiều trên con đường đó, đều biết đau đến thế nào, cho nên chúng ta lại càng biết quý trọng, biết được gặp gỡ được một người đồng hành với bản thân đến bạc đầu là không dễ dàng đến thế nào. Đôi khi nghĩ lại, đau đớn hồi đó có phải chính là để đợi sự xuất hiện của em, để khiến anh càng thêm quý trọng." Tô Dịch Thừa cười khẽ hỏi bên tai cô: "em nói có đúng thế không, đau đớn hồi đó của em có phải là vì để sau này gặp anh không?"
An Nhiên bị anh nói đùa, tại sao đề tài rõ ràng rất nặng nề mà anh vẫn có thể nói đùa như thế, khiến lòng cô như được ấm lên, cực kỳ ấm áp.
Lui ra khỏi ngực anh, nhìn chằm chằm anh, hỏi: "Tô đại lãnh đạo, khi tham gia huấn luyện cán bộ đảng, có phải các anh từng được đào tạo đặc biệt không, nên mới có thể nói lời hay như thế a!"
Tô Dịch Thừa cười, như là còn nghiêm túc suy nghĩ một lát, lắc đầu, nói: "hình như không có."
An Nhiên lấy tay đâm đâm ngực anh: "vậy anh nói, anh học những lời này ở đâu ra." Đáng ghét nhất vẫn là cô luôn hưởng thụ lời ngon tiếng ngọt của anh, không thể thế nữa, cô muốn nổi cáu với anh một chút, không thể để ba câu của anh lừa gạt là đã cười được, như vậy thì quá là không có cốt khí a!
Tô Dịch Thừa cười, khom người mổ hôn môi cô: "tự nhiên là biết, gặp em rồi cứ thế là biết."
"Miệng lưỡi trơn tru." An Nhiên trẻ con nhăn mũi với anh.
Tô Dịch Thừa sủng nịch sờ sờ đầu cô, hỏi: "còn đa cảm sao?"
Nghe vậy, An Nhiên cười lắc đầu, chỉ nói: "có lẽ đi, như Lâm Lệ nói, em có thể gặp được anh, cô ấy cũng có thể gặp được vương tử của cô ấy."
Tô Dịch Thừa gật đầu, một lần nữa để cô tựa vào ngực mình, nói: "ừ, biết rồi." Nhẹ tay đặt lên bụng cô, nhẹ giọng hỏi: "hôm nay bé yêu động mạnh không?"
An Nhiên cười, cười nhạo anh nói: "lêu, Tô thị trưởng, anh chẳng biết gì cả, mới có hơn 4 tháng, sao có thể động liên tục được, lần trước không phải bác sĩ đã nói rồi sao, bốn tháng thai đạp rất yếu."
"Phải không?" Tô Dịch Thừa nhíu nhíu mày, lầm bầm nói: "thảo nào, anh mới chỉ thấy một lần máy thai, hóa ra là yếu ớt a!"
An Nhiên cười ha ha, đột nhiên nhớ tới cái gì, tay bắt lấy cái tay đang vuốt ve trên bụng cô, vỗ nhẹ hỏi: "anh nói đi, hôm nay anh đã làm cái gì?"
Tô Dịch Thừa nhíu mày, nói: "đi làm a." Nắm lại tay anh, bao quanh lấy.
An Nhiên quay đầu nhìn chằm chằm anh, nói: "vậy anh nói đi, hôm nay anh gặp những người nào?" Cô không muốn suy đoán, không muốn bản thân mình không ngừng suy đoán có những chuyện kia hay không, mặc dù cô không thông thạo, cũng không có kinh nghiệm chung sống vợ chồng, nhưng mà cô cảm thấy hai người sống chung với nhau, cho dù là bạn bè hay người yêu hoặc là vợ chồng, thì ít nhất phải có sự thẳng thắn, như thế là phương thức tôn