Giáo Sư, Em Có Thể Tốt Nghiệp Chưa?
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3468 lượt.
xe đến đại viện quân khu thì trời đã sắp tối, gần hai tháng không quay về đại viện rồi, lính gác cổng cũng đã thay rồi, không phải là tiểu Trương nữa, mà là một người thanh niên còn to lớn hơn tiểu Trương, tuổi thì xấp xỉ tiểu Trương, nhìn thấy bọn họ cũng không nở nụ cười tươi rói gọi anh, chị dâu như tiểu Trương, chỉ chào một cái rất chuẩn mực, rồi ngượng ngùng nhìn An Nhiên.
Tô Dịch Thừa cùng An Nhiên đều tươi cười ôn hòa với cậu ta, rồi đi thẳng vào trong đại viện.
Nắm tay Tô Dịch Thừa, An Nhiên nhìn anh một cái, trong lòng hơi sợ hãi, lo lắng hỏi: "a Thừa, cha mẹ họ bảo chúng ta về là vì chuyện video và bức ảnh kia sao?"
Tần Vân bất đắc dĩ, cũng chỉ có thể xoay người đi vào phòng.
An Nhiên ngẩn cả người, bị giọng nói nghiêm nghị của Tô Văn Thanh dọa, vô thức nắm chặt tay Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa quay đầu liếc nhìn cô một cái, chỉ thản nhiên mỉm cười, tay vỗ vỗ tay cô, an ủi: "không có chuyện gì." Buông tay cô ra, xoay người nhìn Tô Văn Thanh cùng Tô Hán Niên, trực tiếp quỳ hai đầu gối xuống
An Nhiên nhìn không hiểu rõ, nhìn anh một chút, lại ngẩng đầu nhìn Tô Hán Niên và Tô Văn Thanh, không rõ hỏi: "ông nội, cha, đây là?"
Tô Văn Thanh nhìn An Nhiên một cái, nói: "An Nhiên, con đứng sang bên cạnh."
"Cha ——" An Nhiên muốn nói cái gì, lại bị Tô Dịch Thừa ngắt lời: "An Nhiên, nghe lời."
An Nhiên bất đắc dĩ, chỉ có thể gật đầu, đứng sang một bên.
Tần Vân cầm cái roi từ trong nhà đi ra ngoài, nhìn Tô Dịch Thừa khó xử.
An Nhiên sững sờ nhìn cái roi trong tay Tần Vân, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Tần Vân nắm thật chặt cái roi kia không chịu giao ra, còn muốn cứu vãn cái gì, nhìn Tô Văn Thanh nói: "ông Tô, ông xem bụng An Nhiên đã lớn rồi đây."
Tô Văn Thanh nhìn An Nhiên một cái, lạnh giọng nói với Tần Vân: "bà đưa An Nhiên đi vào trước." Sau đó đưa tay liền cầm lấy cái roi trong tay Tần Vân.
Tần Vân bất đắc dĩ, chỉ có thể tiến lên kéo tay An Nhiên: "An Nhiên, chúng ta đi vào trước đi, để cho bọn họ trò chuyện." Nói xong liền muốn kéo An Nhiên vào buồng trong.
An Nhiên không yên lòng, quay đầu nhìn Tố Dịch Thừa, nói: "mẹ, đây là làm sao vậy?"
Tần Vân cũng xoay người liếc nhìn Tô Dịch Thừa, có phần không đành lòng, lại mạnh mẽ rời mắt đi, chỉ nói: "không, không sao."
Mặc dù nghi ngờ, An Nhiên lại chỉ có thể đi theo Tần Vân đi vào trong.
Chỉ nghe thấy bốp một tiếng, sau đó nghe thấy tiếng Tô Dịch Thừa đau đớn rên lên, kèm theo tiếng vặn hỏi nghiêm nghị của cha Tô.
"Tô Dịch Thừa, từ nhỏ cha đã dạy con như thế nào! Vậy mà lại bị người ta quay phim chụp ảnh đăng lên internet như vậy, tất cả mọi người đều chạy tới hỏi cha người trên máy tính có phải là con không, con bảo cha phải trả lời thế nào!" Trong phòng khách, cha Tô cầm roi chất vấn.
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ cắn răng cố gắng chịu đựng đau đớn bỏng rát trên lưng, không kêu ra tiếng.
Tô Văn Thanh giương tay, giơ cái roi lên vụt lên người Tô Dịch Thừa, mỗi cái đều dùng toàn lực, suy cho cùng là một quân nhân đã qua huấn luyện, quất roi da lên lưng Tô Dịch Thừa thế này, phần lưng cách áo sơ mi trắng nhanh chóng đỏ lòm.
Tô Dịch Thừa không dám kêu một tiếng tiếp nhận tất cả, răng cắn chặt môi, tay đặt trên hai chân nắm thật chặt, gân xanh nổi lên dữ dội, mạch máu như căng lên, cứ như là sắp vỡ tan ra.
An Nhiên nửa đường quay trở lại, vừa vào phòng khách, đã nhìn thấy Tô Dịch Thừa thì quỳ trên mặt đất, Tô Văn Thanh thì cứ trút roi xuống như thế.
"Đừng đánh nữa!" Sợ hãi kêu lên cũng không để ý đến cái roi vô tình kia, liền chắn trước mặt Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa giật mình, vội vàng bảo vệ An Nhiên, lại chịu thêm vài roi lên lưng, đau đớn khiến anh thốt ra tiếng.
Tô Văn Thanh bên cạnh cũng vội vàng ngừng roi lại, Tô Hán Niên và Tần Vân cũng căng thẳng đứng dậy.
Thấy An Nhiên không sao, lúc này mới yên tâm lại, không ngừng vỗ lồng ngực của mình.
Trong ngực Tô Dịch Thừa, An Nhiên nhìn chằm chằm vào Tô Văn Thanh, mở miệng bảo vệ: "cha, đừng đánh nữa, rốt cuộc là Dịch Thừa làm sai cái gì, cha phải đánh làm như vậy!"
"An Nhiên, em đi xuống, anh không sao." Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên nghiêm túc nói, từ lúc mẹ anh gọi điện bảo bọn họ về, là anh đã biết không tránh khỏi trận roi này rồi.
"Em không muốn!" An Nhiên kiên quyết từ chối, quay đầu nhìn Tô Văn Thanh khăng khăng nói: "cha, cho dù Dịch Thừa làm cái gì, dù sao cha cũng phải cho chúng con cơ hội giải thích chứ, cha chưa phân biệt tốt xấu gì đã đánh, thậm chí chúng con còn không biết xảy ra chuyện gì!"
"Nó bị người ta lén chụp ảnh và quay phim như thế, những cái này, còn cần giải thích gì nữa!" Tô Văn Thanh nói.
Nghe vậy, An Nhiên vội vàng giải thích: "đây không phải là lỗi của anh ấy, cái này Dịch Thừa đã giải thích với con rồi, đoạn video kia là có người vu oan giá họa, còn bức ảnh là cũng là có nguyên nhân ."
"Không quan tâm đoạn phim kia là giá họa hay vu oan, cũng không quan tâm bức ảnh kia có phải là thật hay không hay là do nguyên nhân khác, nó cưới con, nhất định phải gánh vác trách nhiệm một gia đình, bây g