Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343396
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3396 lượt.
ư thế, cô ta chết không tử tế, vậy bọn họ cũng đừng hòng sống dễ chịu, cô ta chết cũng muốn kéo thêm một cái đệm lưng, ít nhất có thể cho mình toàn thây.
Lăng Nhiễm một lòng muốn anh chết, tay nắm chặt chuôi dao, thế nào cũng không buông tay.
An Nhiên nhìn tay Tô Dịch Thừa không ngừng ứa máu ra, phát khóc lên rồi, muốn tiến lên trước lại bị Tô Dịch Thừa liếc thấy cô liền lớn tiếng ngăn lại.
"An Nhiên, đứng đấy đừng nhúc nhích, không được đến đây!" Tô Dịch Thừa quát cô, chỉ cần cô không sao là anh yên tâm.
"Tôi muốn giết anh, tôi muốn giết anh!" Lăng Nhiễm như là phát điên rồi, vì điên cuồng, sức lực toàn thân cũng tăng lên không ít.
Một tay Tô Dịch Thừa chợt dùng sức một cái, mạnh mẽ bẻ gãy tay Lăng Nhiễm, sau đó nghe thấy Lăng Nhiễm sợ hãi kêu lên một tiếng.
Theo đó một tiếng súng vang lên "bùm —"
Hình như bị tiếng súng này dọa sợ, cả vườn hoa bệnh viện đột nhiên yên tĩnh lại, chỉ thấy chỗ bụng Lăng Nhiễm không ngừng tuôn ra máu, sau đó cái tay cầm dao gọt hoa quả từ từ buông thõng ra, không còn hơi sức, cả người vô lực ngã ra phía sau.
Màn đêm từ từ buông xuống, những tia nắng mặt trời dần dần bị bóng tối thay thế, gió đêm ùa về, không có sự oi bức của mấy tháng trước, giờ chỉ còn cảm giác man mát.
Sau khi Lăng Nhiễm ngã xuống, lúc này mới nhìn thấy người vốn ở phía sau Lăng Nhiễm, đội trưởng Ngũ giơ súng đứng đó, tư thế kia, liếc mắt một cái là nhìn ra phát súng vừa rồi là do ông bắn.
An Nhiên chẳng quan tâm điều gì khác, bước lên phía trước nắm lấy tay Tô Dịch Thừa, nhìn vết thương bị con dao khoét một vết lớn không ngừng chảy máu kia. Tức giận quát anh: "Tô Dịch Thừa, anh là đồ ngu hay đồ đần vậy, con dao đâm tới thế mà anh lại lấy tay chặn lại, anh nghĩ tay anh là cái gì, là làm bằng thép hả!" Vừa nói vừa rơi nước mắt, là oán trách, lại càng là đau lòng.
Mà dường như Tô Dịch Thừa không hề cảm giác được đau đớn trên tay, nhìn An Nhiên, dùng một tay khác nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, lắc đầu với cô, chỉ nói: "em không sao là tốt rồi."
Bên kia đội trưởng Ngũ tiến lên, xác nhận Lăng Nhiễm còn hơi thở, lớn tiếng gọi bác sĩ và y tá. Vì đúng lúc là ở bệnh viện, cho nên có sẵn bác sĩ và y tá túc trực, trong đám người vây quanh cũng có nhiều bác sĩ các khoa trong bệnh viện, đến khi đội trưởng Ngũ gọi một cái, mọi người mới kịp phản ứng lại, vội vàng tiến lên, kiểm tra tình hình của Lăng Nhiễm, sau đó gọi người mang cáng đến đây.
Ngoài ra nhân viên y tế cũng tiến lên xử lý vết thương cho Tô Dịch Thừa và An Nhiên, vết thương trên tay Tô Dịch Thừa tương đối sâu, nhưng mà may mà không tổn thương gân cốt, sau khi bôi thuốc băng bó cũng không có gì đáng lo, có điều là phải điều dưỡng, hai ngày thay thuốc, tránh nhiễm trùng vết thương.
Vết thương trên cổ An Nhiên cũng không nghiêm trọng, mũi dao cọ vào da, xử lý qua là không sao, nhưng mà vì lý do an toàn, vẫn sắp xếp một lọa kiểm tra cho An Nhiên, xác định thai nhi trong bụng không vì cú sợ hãi này mà xảy ra chuyện gì.
Bệnh viện bố trí cho hai vợ chồng bọn họ một phòng bệnh, vì An Nhiên sợ Lâm Tiểu Phân biết sẽ lo lắng, cho nên yêu cầu bệnh viện đừng sắp xếp phòng bệnh của bọn họ cùng tầng với phòng của Lâm Tiểu Phân.
Nằm trên giường bệnh, về chuyện vừa xảy ra, An Nhiên vẫn còn có chút sợ hãi, đưa tay vỗ nhè nhẹ cái bụng bự, xác nhận thai nhi trong bụng vẫn còn, xác nhận mình vẫn còn nghe rõ máy thai của đứa bé trong bụng, mới yên tâm lại, cảm xúc căng thẳng cũng từ từ dịu lại.
Tô Dịch Thừa nói chuyện với đội trưởng Ngũ ở bên ngoài một lúc lâu, rồi mới đẩy cửa đi vào thấy An Nhiên nằm trên giường bệnh với nét mặt nghiêm túc đang nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình.
Nhìn hình ảnh này, Tô Dịch Thừa không khỏi sửng sốt, rồi sau đó là vui mừng, là cảm kích. Hồi tưởng lại vừa rồi Lăng Nhiễm tay cầm dao, nhắm vào bụng An Nhiên, hình ảnh như vậy vẫn khiến anh sợ hãi toát mồ hôi lạnh.
Tiến lên, ngồi xuống ở mép giường, vươn cái tay đã băng bó kỹ càng ôm An Nhiên vào trong lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, cảm nhận nhiệt độ trên trán cô là chân thực, một tay khác đặt lên bụng cô, cùng cô cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ trong bụng.
Cả người An Nhiên nhũn ra, để người mình tựa vào ngực anh, một tay khác vòng ra lưng anh, ôm thật chặt, lại không nói lời nào.
Tô Dịch Thừa cũng không nói chuyện, chỉ là lẳng lặng cô hôn lên trán cô như thế.
Cũng không biết hai người ngồi như thế qua bao lâu, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa cốc cốc, mới kéo lại tinh thần của hai người trong phòng, Tô Dịch Thừa quay đầu liếc nhìn An Nhiên, chỉ nhẹ giọng nói bên tai cô: "anh đi mở cửa."
An Nhiên không nói chuyện, chẳng qua là gật đầu.
Tô Dịch Thừa xuống giường mở cửa ra, đứng ở ngoài cửa chính là Cố Hằng Văn với vẻ mặt lo lắng, vừa mở cửa, liền hỏi luôn: "Dịch Thừa, cha nghe nói vừa rồi trong vườn hoa xảy ra chuyện, con thế nào rồi? An Nhiên có sao không?" Vừa nói ánh mắt liếc thấy cái tay đang băng bó của Tô Dịch Thừa, quan tâm vội hỏi: "tay con làm sao thế? Không sao chứ? Có nặng lắm không?"
Tô Dịch Thừa cũng