Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3404 lượt.
không muốn ông lo lắng, chỉ lắc đầu, nói: "không sao cả, chỉ là vết thương nhỏ, không quan trọng."
Nghe vậy, lúc này Cố Hằng Văn mới gật đầu, sau đó vội vàng hỏi: "An Nhiên đâu rồi, An Nhiên như thế nào."
"Cha, vào đây trước đã, An Nhiên cũng không sao." Tô Dịch Thừa vừa nói vừa tránh đường cho ông.
Cố Hằng Văn đi vào, nhìn thấy An Nhiên ngồi trên giường bệnh, vội vàng tiến lên.
"Cha." An Nhiên nhìn thấy Cố Hằng Văn, rõ ràng không muốn khóc, nhưng mà nước mắt không nhịn được cứ chảy xuống, như sợi dây chuyền bị đứt, từng giọt từng giọt rơi xuống.
"Nhiên Nhiên, sao thế sao thế?" Thấy cô khóc, Cố Hằng Văn còn tưởng rằng cô thật đã xảy ra chuyện gì, vội vàng hỏi: "có phải là bị thương chỗ nào không?"
Có điều là An Nhiên muốn ngừng nhưng sao cũng không ngừng được nước mắt.
Cố Hằng Văn thấy vết thương trên cổ cô, đau lòng hỏi: "có phải đau ở đây không? "
An Nhiên lắc đầu, chính là không ngừng khóc được
Mãi khỏi không ra nguyên do, Cố Hằng Văn quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa.
Tô Dịch Thừa lắc đầu với ông, chỉ nói: "không sao, có thể là vừa bị dọa sợ rồi." Nói xong, tiến lên một lần nữa ôm An Nhiên vào trong lòng, nhẹ tay vỗ về lưng An Nhiên.
"Thật không có chuyện gì sao?" Cố Hằng Văn vẫn không yên lòng, ông vừa tan lớp liền tới bệnh viện, đến cửa bệnh viện thấy rất nhiều xe cảnh sát, còn có xe của báo đài, hơn nữa vừa đi vào vừa nghe những người đó nói chuyện xảy ra trong vườn hoa, nghe bọn họ nói đến Tô thị trưởng và Tô phu nhân, xác định bọn họ nhắc đến Tô Dịch Thừa và An Nhiên, không kịp suy nghĩ gì nhiều, vội vàng hỏi nhân viên y tế, rồi chạy thẳng tới phòng bệnh này.
Dưới nhịp vỗ của Tô Dịch Thừa, cuối cùng An Nhiên cũng từ từ ổn định lại cảm xúc, đưa tay lau nước mắt trên mặt đi, nhìn Cố Hằng Văn lắc đầu, "con không sao."
Nghe chính miệng cô nói không sao, lúc này Cố Hằng Văn mới yên tâm lại, sau đó hỏi thăm đại khái chuyện tình, khi biết được Lăng Nhiễm chính là nữ chính trong ‘video khiêu dâm’ kia, nét mặt trở nên nghiêm túc, quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa, chỉ nói: "Dịch Thừa, con đi theo cha ra ngoài, cha có lời muốn hỏi con."
Cam đoan
Cố Hằng Văn đứng thật lâu ở dưới cửa sổ, phía ngoài màn đêm đã bao phủ toàn bộ, từ nơi này nhìn lại có thể thấy được phía ngoài của bệnh viện, hiện đang là giờ tan tầm, trên đường đèn xe đèn đường cơ hồ chiếu sáng cả con đường.
Tô Dịch Thừa đóng kỹ cửa phòng bệnh mới đi về phía ông, đứng ở phía sau lưng ông, mở miệng khẽ gọi nói: "Ba."
Cố Hằng Văn không quay đầu lại, hai tay đặt ở phía sau lưng, ánh mắt như cũ nhìn chằm chằm vào bóng đêm ngoài cửa sổ cùng xe cộ lui tới.
Cố Hằng Văn không nói gì, Tô Dịch Thừa cũng không có mở miệng, cung kính đứng ở phía sau ông, trên tay bị thương còn băng bó trắng xóa, ở trong bóng đêm có chút chói mắt.
Lần nữa trở lại phòng bệnh An Nhiên vẫn như cũ nằm ngồi ở trên giường bệnh, nhẹ tay vỗ nhẹ không có quy luật trên bụng tròn vủa mình. Mở cửa đi vào thấy vậy, khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười với cô, cũng không có nhìn thấy Cố Hằng Văn, liền hỏi: "Ba đâu?"
"Lên rồi." Tô Dịch Thừa đi về phía cô, ở mép giường ngồi xuống, vươn tay không có bị thương ôm phía sau lưng cô.
Đột nhiên nghĩ đến cái gì, trở tay đưa tay nắm lấy, An Nhiên có chút khẩn trương nhìn anh nói: "Ai nha, anh nói mẹ có thể biết hay không?" Nếu mà Lâm Tiểu Phân biết, lại không biết sẽ lo lắng biết bao nhiêu.
Tô Dịch Thừa vỗ nhè nhẹ tay của cô: "Yên tâm đi, mẹ ở trong phòng bệnh sẽ không biết, thím Trương nếu là đi ra ngoài nghe được cái gì, cũng sẽ cẩn thận tránh không để cho mẹ biết đến."
Nghe vậy, An Nhiên lúc này mới có chút yên lòng gật đầu, chỉ nhẹ giọng rù rì nói: "Vậy thì tốt."
Khẽ ngồi thẳng người dậy, đưa tay qua kéo lấy cánh tay bị thương của anh, nhìn bàn tay bị băng bó một vòng trắng, nước mắt lại chảy ra.
Miệng lầm bầm ngẩng đầu, nhìn anh hỏi: "Còn đau không?" Nhẹ tay chạm vào, một chút lực cũng không dám động mạnh, chỉ sợ làm đau vết thương của anh, vừa rồi cô thấy vết thương kia có bao nhiêu kinh người, rất sâu, rất sâu.
Tô Dịch Thừa cười nhạt lắc đầu: "Không đau." Vươn bàn tay còn hoàn hảo lên lau nước mắt cho cô: "Đứa ngốc, khóc cái gì vậy." Cô không biết, anh có nhiêu quý trọng nước mắt của cô, anh chỉ muốn cô từ nay trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô luôn nở nụ cười sáng lạng, một chút cũng không muốn cô vì mình rơi lệ.
"Gạt người, chảy nhiều máu như vậy, làm sao có thể không đau." An Nhiên vừa nói, một bên nước mắt rơi càng nhiều.
Nước mắt kia giống như là không thể ngừng, Tô Dịch Thừa bất đắc dĩ, chỉ có thể ngồi gần hơn một chút, sau đó một tay nâng mặt của cô, từng chút từng chút hôn đi lệ trên mặt của cô, gương mặt, khóe mắt tất cả đều không buông tha, cuối cùng đặt lên môi của cô, khác với lúc bình thường, chỉ là cánh môi dán cánh môi, giống như chỉ đơn giản đang cảm thụ nhiệt độ của hai người.
Hai người cứ như vậy ôm một lúc lâu, Tô Dịch Thừa lúc này mới buông cô ra. Nhìn vết thương đã được xử lý trên cổ của