Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3360 lượt.
ngọt ngào không nói nên lời.
“Vừa nãy đang nói chuyện điện thoại sao?” vừa rồi anh gọi điện thoại về nhà, không ngờ điện thoại báo bận.
“Đúng rồi, vừa rồi có một người phụ nữ gọi điện đến nhà, bảo em chuyển lời giúp chị ấy mấy câu.” Nói đến đây, An Nhiên nhớ tới cuộc điện thoại vừa nhận.
“Phụ nữ? Nói cái gì?” Nếu là bạn bè, thường gọi di động cho anh, ít khi gọi đến nhà, nếu không phải bạn bè, thì người xa lạ sao lại biết số điện thoại trong nhà anh?
“Chị ấy nói là họ Lăng, bảo em nhắn cho anh, nói chị ấy đã quay lại, ngoài ra, chị ấy muốn gặp anh một lần.” An Nhiên truyền đạt lại ý của cô ta lại cho Tô Dịch Thừa, nhiệm vụ chuyển lời này coi như là hoàn thành trọn vẹn.
Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa đột nhiên không nói gì nữa, thật lâu cũng không đáp lại.
“Tô Dịch Thừa?” An Nhiên thử gọi: “anh vẫn đang nghe chứ?” Phản ứng của anh khiến An Nhiên dường như nhận ra được cái gì, hoặc là nói đúng như cô nghĩ, người phụ nữ họ Lăng này có ảnh hưởng đặc biệt với anh.
“Ừ.” Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa nói: “Anh biết rồi. Gọi điện thoại cho em là muốn nói với em, buổi tối anh có thể có tiệc, phỏng chừng là không về sớm được, buổi tối nhớ tự mình chuẩn bị đồ ăn, đừng chờ anh.”
An Nhiên tiếp thu gật đầu, “em biết rồi.” Trong lòng lại vì sự im lặng của anh vừa rồi mà không khỏi có phần nghi ngờ. “Không có chuyện gì nữa, em cúp điện thoại đây.”
“An Nhiên.” Tô Dịch Thừa gọi lại cô.
“Dạ?”
“Cô ta là một người bạn cũ của anh, nhưng có vài lý do mà đã lâu chúng ta không liên hệ rồi.” Tô Dịch Thừa mở miệng nói, coi như là giải thích.
An Nhiên sửng sốt, tiếp thu nói: “Anh nói với em những cái này làm gì…” Cúi đầu nhìn đôi dép dưới chân mình đang đi, là do Tô Dịch Thừa mua vào hôm sau khi cô chuyển đến đây, màu hồng, phía trên còn có cái đầu mèo Kitty, đáng yêu như của nữ sinh.
Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa cười nhẹ, “Anh sợ em suy nghĩ lung tung.”
“Em, em mới không thèm làm chuyện vô vị như thế.” An Nhiên nhất định không thừa nhận trong lòng mình vừa mới oán thầm, nhưng mà bị anh nói như thế có cảm giác bí mật trong lòng bị nhòm ngó, vội vàng nói: “em, em muốn đi ăn bánh mì rồi, ăn xong còn phải vẽ nữa, em cúp máy đây.” Nói xong, cũng không đợi Tô Dịch Thừa mở miệng nói gì, vội vàng cúp điện thoại.
Bên kia điện thoại Tô Dịch Thừa không tiếng động cười khẽ, nhưng mà nhớ tới mấy câu nói mà An Nhiên vừa truyền đạt kia, một thân ảnh từ từ hiện lên trước mắt, khẽ nhíu mày, anh không cảm thấy anh và cô ta còn cần thiết phải gặp mặt.
Cuộc điện thoại lúc nửa đêm
Khi Tô Dịch Thừa trở về thì đã gần mười hai giờ đêm, buổi tối đi ăn cơm cùng mấy người bên thị ủy và doanh nghiệp Giang Thành, bọn họ đều là khách hàng thường xuyên trên bàn rượu, nên ăn cơm uống rượu, trò truyện về vô số chủ đề, nào là kinh tế, chính trị gì đó, thậm chí có lúc còn đề cập đến phụ nữ. Cứ như thế, thời gian trôi qua rất nhanh, đến khi rượu chè xong cũng đã đến nửa đêm.
Mang theo mùi rượu mở cửa đi vào, sau cánh cửa khép lại là ánh đèn mờ mờ, Tô Dịch Thừa ngẩn người, nhưng ngay sau đó khóe miệng từ từ kéo lên, trước kia khi trở về chỉ đối mặt với căn phòng tối tăm tịnh mịch, bây giờ trở về thì biết phía sau cánh cửa, có một chiếc đèn nhỏ, trong nhà có một người đang chờ mình, cảm giác thật tốt đẹp.
Để cặp công văn xuống ghế sô pha ở phòng khách, đi thẳng vào mở cửa phòng ngủ, trong phòng tối đen như mực, cũng không thấy người phụ nữ đáng lẽ phải ngủ trên giường kia, anh có chút nghi hoặc nhíu mày, đi ra khỏi phòng.
Nhìn thấy ánh sáng từ bên trong thư phòng qua khe cửa chưa được đóng chặt chiết xạ ra bên ngoài, khẽ cong cong khóe miệng, đi về phía thư phòng, đẩy cửa bước vào, anh thấy người nào đó đang nằm sấp lên trên bàn, đang ngủ ngốc nghếch, gối mặt lên bản vẽ, trong tay còn cầm cái bút máy.
Tô Dịch Thừa cười khẽ lắc đầu, cẩn thận chậm rãi rút cái bút trong tay cô ra, để sang một bên, sau đó nhẹ nhàng đẩy cái ghế xoay, khom lưng ôm lấy cô, anh làm thế mà An Nhiên cũng không tỉnh lại, chắc hẳn là rất mệt mỏi, cô ưm một cái, rồi lại tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh yên tâm ngủ tiếp.
Ôm cô về phòng ngủ, sau khi để cô nằm ngủ ở trên giường, Tô Dịch Thừa mới lại quay lại thư phòng, thu dọn tài liệu và bản vẽ trên bàn sách, nhìn bản vẽ cô đã hoàn thành gần một nửa, khiến anh không nhịn được nhìn thêm vài lần, thiết kế đúng là đặc biệt, tòa nhà kia, trong sự trang nghiêm cũng không thiếu sự tân tiến. Anh cũng không biết thiết kế này tốt hay không tốt, dù sao anh không có chuyên môn đối với ngành kiến trúc.
Sau khi thu dọn xong tất cả cho cô, Tô Dịch Thừa mới trở về phòng lấy đồ ngủ, vào phòng tắm.
Tắm xong đi ra ngoài, thấy người trên giường mơ mơ màng màng mở mắt ra, dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn thật lâu mới nhận ra anh, ngáp nói: “Anh đã về rồi.”
Tô Dịch Thừa cười cười, tắt đèn nằm xuống sau lưng cô, từ phía sau ôm lấy cô, mười ngón tay đan xen nhau. Trước kia quen nằm một người, cứ nghĩ là sẽ không que