Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343357
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3357 lượt.
n ngủ cùng người khác, nhưng cảm giác ôm ấp thật quá tốt đẹp, bây giờ mỗi đêm mà không ôm cô thì lại không quen rồi.
“Em, ngày mai em có cuộc họp thường kỳ, không, không thể đến muộn.” Đưa lưng về phía anh, An Nhiên vội vã nói.
Tô Dịch Thừa vùi đầu ở hõm vai cô, buồn cười, cô sợ anh nhiều như thế sao, chẳng qua anh chỉ muốn ôm cô mà thôi.
“Em, em mệt mỏi, đi ngủ trước.” Thấy anh chỉ cười không đáp, An Nhiên vội vàng tỏ rõ lập trường của mình, cô rất sợ người đàn ông này, phải nghĩ biện pháp để điều chỉnh lại việc sinh hoạt vợ chồng này mới được, nếu không sớm muộn gì cô cũng bị anh dày vò chết.
Cười một lúc lâu, Tô Dịch Thừa mới nói nhỏ: “Ngủ đi, anh ôm em.”
Nghe vậy, An Nhiên mới yên tâm, từ từ nhắm mắt, ở trong lòng anh ngủ thiếp đi.
Tô Dịch Thừa nhìn ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào, trong đêm tối cả gian phòng an tĩnh chỉ còn tiếng hô hấp của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cô, sau đó nhắm mắt lại, cứ như thế ngủ say trong tiếng hô hấp của cô.
Sự khiêu khích khó hiểu
Thứ hai, An Nhiên đang ở trong phòng làm việc gấp rút để hoàn thành bản thiết kế tòa thị chính, điện thoại đặt trên bàn vang lên ngoài dự tính, khiến An Nhiên đang chuyên chú vẽ đột ngột giật mình, lấy tay vỗ vỗ ngực một lát mới bình tĩnh lại.
Nhấc điện thoại di động lên, là một dãy số xa lạ, cô do dự, nhưng vẫn nhấn nút nghe.
“Alo?” An Nhiên dùng đầu và bả vai kẹp điện thoại, trên tay tiếp tục vẽ lên bản thiết kế. Thứ tư phải nộp bản vẽ, mà bây giờ đã là thứ hai rồi, bản thiết kế này mới hoàn thành một phần ba, hai ngày nay cô thật phải gấp rút đẩy nhanh tốc độ mới được.
“Là Cố tiểu thư sao?” Bên kia điện thoại truyền đến tiếng nói phụ nữ dễ nghe, dịu dàng, nghe rất thoải mái.
An Nhiên dừng bút vẽ, để thước vẽ sang một bên, lại cầm lấy di động, nhìn lại dãy số, xác định mình không nhận ra dãy số này rồi mới nói: “Cô là?”
Người bên kia cười khẽ, “ha hả, cô có thể không nhận ra tôi, nhưng tôi biết cô, Cố tiểu thư vui lòng đi uống ly cà phê với tôi chứ?”
Lời của cô ta khiến An Nhiên nghe mà nhíu mày lại, cô cũng không có thói quen đi uống cà phê, nói chuyện phiếm với một người xa lạ, “Thật ngại quá, tôi không có thói quen uống cà phê với người xa lạ.” Hai người không quen biết ngồi cùng nhau uống cà phê, đây là kiểu gì.
“Cố tiểu thư có lẽ không nhận ra tôi, nhưng mà tôi nghĩ Cố tiểu thư chắc chắn biết chồng tôi” Người bên kia nói như vậy.
Đồng Tiểu Tiệp lạnh lùng nói: “Cám ơn Cố tiểu thư nhắc nhở, tôi sẽ làm.” Nói xong, liền cúp điện thoại.
An Nhiên có chút tức giận ném điện thoại di động lên trên bàn ném, đây là cái gì a!
Tiệc rượu 1
Trong lúc An Nhiên còn đang tức giận vì cuộc điện thoại vừa xong, cửa phòng làm việc lại bị đẩy ra, ngẩng đầu nhìn lên, thấy Tiếu Hiểu đứng ở cửa, khóe miệng vênh lên nhìn cô.
“Có việc?” giọng nói An Nhiên hơi có chút lạnh lùng. Không biết từ lúc nào, cô có cảm giác, dường như Tiế Hiểu luôn cố ý nhằm vào cô, nói chuyện thì luôn châm chọc.
“Nga, không có gì.” Tiếu Hiểu nhún vai không hề gì, từ ngoài đi vào, kéo cái ghế ra ngồi xuống trước mặt An Nhiên, nói: “Chỉ là muốn hỏi cuối tuần vừa rồi vui vẻ chứ?”
An Nhiên nhìn cô ta, cúi đầu tiếp tục cầm lấy bút và thước đo vẽ, trên miệng thản nhiên nói: “Rất tốt.”
Tiếu Hiểu cũng không giận thái độ lãnh đạm của cô, ngồi ở đó nhìn móng tay vừa đi cắt sửa tối qua của mình, liếc nhìn bản vẽ của cô, thuận miệng nói: “bản thiết kế còn chưa vẽ xong.”
“Ừ.” An Nhiên đáp lại qua quýt, nhưng không hề ngẩng đầu.
An Nhiên không biết cô ta muốn làm gì, nhưng mà từ sau khi cô ta nói muốn ra tay với Mạc Phi, trực giác của cô luôn muốn tránh cô ta, trước kia không phải là chưa từng nghe qua tai tiếng của cô ta, tác phong làm việc của cô ta mọi người đều rõ ràng, đều là đồng nghiệp, nỗ lực của cô ta, cô cũng chứng kiến nên vẫn thấy những lời đồn đãi kia không công bằng đối với cô ta, nhưng từ sau lần đó, cô đột nhiên có nhớ tới một thành ngữ, không có lửa làm sao có khói, ruồi nhặng không đậu trên quả trứng không nứt vỏ, nếu cô ta không có gì, người khác sẽ không nói cô ta cái gì.
Thật ra thì trong công ty vẫn đồn đại cô ta và Hoàng Đức Hưng có quan hệ không bình thường, mà nhiều tác phẩm khá của cô ta cũng xuất phát từ tay của Hoàng Đức Hưng. Trước kia cô không nghĩ tới tính xác thực của những lời đồn này, nhưng mà ngày đó khi cô đi vào Du Nhiên Cư, cô cảm giác được rõ không khí có chút không bình thường, dù bọn họ đã che giấu rất tốt, thế nhưng khi Tiếu Hiểu bỏ đi phòng vệ sinh, khóe miệng Hoàng Đức Hưng có dính son môi màu đỏ của Tiếu Hiểu, nó đã nói rõ cho cô biết hai người bọn họ ở trong phòng làm cái gì trước khi cô đến.
“Đúng vậy a, An Nhiên, cô đi cùng Đồng tiểu thư đi.” Hoàng Đức Hưng đứng một bên không rõ tình hình nên mở miệng nói.
Không biết là sợ Đồng Tiểu Tiệp sẽ làm khó An Nhiên, hay là sợ An Nhiên sẽ nói gì với Đồng Tiểu Tiệp, mà Mạc Phi đứng