Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343414

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3414 lượt.

ia không thề thay đổi.
Tô Dịch Thừa bình tĩnh nhìn cô ta, mặc dù cô ta không thay đổi, vẫn xinh đẹp phong tình như trước, thế nhưng chung quy đã qua bảy năm, dù cô ta vẫn là cô năm đó, anh cũng không phải là Tô Dịch Thừa năm đó nữa.
“Em, vừa rồi em uống nhiều quá, em cũng không biết sao mình đến đây, không biết bản thân đã nói gì với An Nhiên, em, em không cố ý …” Lăng Nhiễm vừa nói vừa rơi nước mắt, vẻ mặt kia muốn bao nhiêu uất ức thì có bấy nhiêu.
Tô Dịch Thừa nhìn cô ta, lướt qua cô rồi rút tờ khăn giấy trong hộp khăn giấy trên bàn trà đưa cho cô ta, sau đó nhàn nhạt mở miệng: “không quan trọng, cô về đi.”
Lăng Nhiễm áy náy nhìn anh, nước mắt càng rơi nhiều hơn, nói: “có phải An Nhiên hiểu lầm gì không, em đi giải thích cho cô ấy, đừng vì em mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.”
“Không cần, tôi sẽ giải thích rõ với cô ấy, cô về đi, không tiễn.” Tô Dịch Thừa không hề khách khí mà từ chối, nói xong xoay người liền muốn rời đi, khi định bước đi thì bỗng xoay người lại, như nghĩ đến cái gì, nói: “đúng rồi, sau này uống ít đi, tôi không muốn xảy ra chuyện thế này nữa.” Nói xong, cũng không quay đầu lại đi vào phòng ngủ.
Trong phòng khách, Lăng Nhiễm đứng sững, nhìn chằm chằm anh bỏ đi, trên gương mặt lộ ra sự ỉu xìu, hai tay bên hông nắm thật chặt.






Sáu năm trước
Sáng hôm sau, Tô Dịch Thừa lái xe đưa An Nhiên đi làm. An Nhiên nghiêng đầu nhìn ra ngoài, không có nói chuyện, không khí có chút ngột ngạt.
Xe chậm rãi dừng lại trước tòa nhà ‘Chân Thành kiến trúc’, rồi tắt máy, An Nhiên cởi dây an toàn ra, sau đó ngoảnh đầu nói cảm ơn Tô Dịch Thừa rồi cầm túi muốn mở cửa xuống xe.
“An Nhiên.” Trước khi cô mở cửa ra, Tô Dịch Thừa nắm tay cô.
An Nhiên quay đầu, nghi hoặc nhìn anh, hỏi: “Sao vậy?”
Tô Dịch Thừa không nói gì, chỉ cười, nghiêng đầu, khẽ hôn lên trán cô, sau đó mới thả cô ra, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, anh giúp cô sửa sang lại nếp cổ áo, rồi mới nhẹ giọng nói: “Đi làm đi, buổi tối nhớ chờ anh?”
An Nhiên gật đầu, chỗ được anh hôn lên đã đỏ ửng, nhìn anh, cô không khỏi căn dặn: “Anh lái xe cẩn thận một chút.”
Tô Dịch Thừa cười, gật đầu đáp ứng: “Được.”
Còn có chút ngượng ngùng và xấu hổ, An Nhiên không dám nhìn anh, vội vàng xoay người xuống xe, sau đó bước nhanh về phía tòa nhà công ty, nửa đường vẫn không quên quay đầu lại nhìn, thấy anh vẫn còn đang nhìn cô, vẫy tay với anh, sau đó không quay đầu lại, đi vào trong.
“Nhìn cái gì, cút ra ngoài cho tôi.”
Một trong hai người không chịu tỏ ra yếu thế, trả lời cô ta: “cô, cô có tư cách gì yêu cầu chúng tôi đi, hơn nữa, những gì chúng tôi vừa nói đều là sự thật, nếu cô thấy sợ thì đừng làm a, dám làm lại không cho người ta nói, làm bộ thanh cao.”
“Cô nói cái gì?” Tiếu Hiểu tiến lên, căm tức nhìn cô ta, như là có thể ăn thịt người, cực kỳ khủng bố, nghiến răng nghiến lợi gằn từng chữ: “Cô có gan thì lặp lại lần nữa!”
Người nọ nuốt một ngụm nước bọt, thân thể không ngừng lui về phía sau, người còn lại đứng cạnh, nhìn biểu hiện cũng có chút sợ hãi, định mở miệng nói gì đó làm dịu bầu không khí: “chị, chị Tiếu —” Nhưng mà chỉ một ánh mắt của Tiếu Hiểu phóng tới, hù dọa cô một câu cũng không nói ra được.
“Ào ào ào —”
Trong thời điểm giằng co căng thẳng, ở phía khác An Nhiên xả nước từ trong WC đi ra, quay đầu thản nhiên liếc nhìn các cô một cái, rồi xoay người đi về phía bồn rửa tay.
Tiếu Hiểu bỗng dưng xoay người đối diện với An Nhiên, căm tức nhìn cô, hỏi: “Sao chị lại ở đây!”
An Nhiên liếc cô ta từ trong gương, vẫn mở vòi nước, bắt đầu rửa tay, vừa nói: “Đi vệ sinh a.”
“Chị đều nghe thấy hết!” Hai tay ở hai bên sườn nắm chặt, cô hoàn toàn không ngờ chị ta đang ở trong phòng vệ sinh, mình chật vật như thế nào đều bị chị ta nghe thấy!
Không nhìn cô ta, An Nhiên nhàn nhạt trả lời: “Tôi không có điếc.” Hơn nữa các cô gầm to như thế, cô muốn giả vờ không nghe thấy cũng không được a!
Bộ ngực Tiếu Hiểu cực kỳ phập phồng, nhìn cô cười lạnh nói: “Bây giờ chị rất đắc ý đúng không, chị đang cười trộm tôi, cười trộm tôi cũng có một ngày như thế này đúng không? Thấy tôi bị cười nhạo chị rất vui sướng đúng không?”
An Nhiên tắt nước, kéo tờ giấy lau nước đọng trên tay, quay đầu lại ung dung nhìn cô ta, nhàn nhạt mở miệng: “Cô luôn thích áp đặt ý nghĩ của mình lên người khác, tôi không hề nghĩ như vậy, nhưng mà cô nhất định cho là như thế, tôi cũng chịu, vì ý kiến là của chính cô, tôi không thay đổi được.”
“Hừ, nói hay thật, chị đừng cho là tôi không biết, chị đang mong chờ chuyện cười của tôi.” Tiếu Hiểu cay nghiệt nói.
An Nhiên cười lạnh, “Đừng cho mọi người đều nghĩ giống cô, không phải ai cũng hẹp hòi như vậy.”
“Chị! ——” Tiếu Hiểu tức giận, bộ ngực kịch liệt phập phồng.
An Nhiên không nói nữa, chỉ lướt qua cô ta chuẩn bị rời đi.
“Chị cho là chị tốt đẹp lắm sao, chẳng qua là chị đủ may mắn tiếp cận Tô Dịch Thừa, nếu không, chị chẳng là cái quái gì cả!” Tiếu Hiểu phẫn hận nói.
An Nhiên mỉm cười,