Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3413 lượt.
gật đầu, không hề phủ nhận lời của cô ta: “Tôi quả thực rất may mắn.”
“Hừ, loại như anh ta tôi đã thấy nhiều rồi, sợ là người ta chỉ chơi đùa một chút, đến lúc chơi chán, không chừng sẽ một phát đá bay chị.” Tiếu Hiểu cay nghiệt nói, trong mắt tràn đầy ghen tỵ và tức giận.
An Nhiên cười yếu ớt, không để ý tới cô ta, đi thẳng ra ngoài phòng vệ sinh, khi đi ngang qua chỗ hai người kia, thì nói với bọn họ: “Bản vẽ tuần trước giao cho các cô đã xong chưa?”
“Hả…” Hai người sửng sốt, bản vẽ nào, họ nhìn nhau, đều không biết An Nhiên đang nói gì.
An Nhiên nhíu mày, nháy mắt với các cô, ra vẻ nghiêm nghị nói: “Bản thiết kế cũng chưa vẽ, còn ở đây tán dóc? Còn không mau về vẽ đi!”
Lúc này hai người mới phục hồi tinh thần, vội vàng gật đầu, nói: “Chúng ta đi về, đi về.” Nói xong, vội vàng xoay người rời khỏi phòng vệ sinh.
Tiếu Hiểu phẫn hận nhìn các cô rời đi, cuối cùng, cầm hộp phấn đập xuống mặt đất.
Ngoài phòng vệ sinh, hai người nói huyên thuyên vừa rồi cảm ơn An Nhiên, nếu cô không xuất hiện thì sợ là thật sự phải ầm ĩ với Tiếu Hiểu, mà dù sao Tiếu Hiểu cũng là người của Hoàng Đức Hưng, nếu thật sự muốn sa thải các cô, cũng không phải chỉ là nói mồm.
An Nhiên nhàn nhạt gật đầu, chỉ cảnh cáo các cô: “Sau này đừng nói nhiều như vậy. Các cô nói xấu sau lưng người khác như vậy, đổi lại là ai nghe được cũng tức giận.”
Hai người gật đầu lia lịa, nào còn dám nữa, bị dọa gần chết rồi.
An Nhiên không nói gì nữa, đi thẳng về phòng làm việc.
Gần giờ tan tầm, Hoàng Đức Hưng gọi cô vào phòng làm việc, sau đó đưa một đống tài liệu cho cô, nói là công ty sắp cạnh tranh một dự án của nước ngoài, một tháng nữa sẽ bỏ thầu rồi, thời gian hơi cấp bách, vì trừ bản thiết kế, công ty còn phải làm ra mẫu nhà, đến lúc đó sẽ có chuyên gia đến kiểm tra, bình xét.
“Cái này, hạng mục này thật sự do tôi phụ trách?” An Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh.
Hoàng Đức Hưng nhíu mày, hỏi ngược lại: “Sao vậy, không tự tin”
“Không, tôi, tôi chỉ là có chút bất ngờ.” Dù sao hạng mục này quá lớn, liên quan đến sự mở rộng ra nước ngoài của công ty sau này.
“Tôi tin tưởng cô, cô có năng lực lĩnh ngộ với thiết kế. Tất nhiên, vẫn là câu kia, có vấn đề gì có thể tìm tôi, khi không chắc ý kiến nào, cũng có thể tìm tôi hỏi ý kiến.” Hoàng Đức Hưng cười nói.
An Nhiên gật đầu, ôm đống tài liệu trên bàn kia, cam đoan: “Tôi sẽ cố gắng hết sức, sẽ không để ông thất vọng !”
“Tốt, tôi chờ bản thiết kế của cô.”
“Vâng.” An Nhiên hớn hở gật đầu, sau đó ôm chồng tài liệu ông giao cho ra khỏi phòng làm việc.
Hạng mục lần này là một trang viên thể thao khổng lồ, bên trong phân ra khu thể thao và khu giải trí, chiếm diện tích lớn nhất, cũng bỏ vốn đầu tư lớn nhất chính là ‘tập đoàn Jason’ của Anh, tập đoàn tài chính quý tộc Anh, hạng mục lần này của bọn họ nhận được sự chú ý cao độ của truyền thông các quốc gia. Cho nên nếu ‘Chân Thành kiến trúc’ có thể giành được hạng mục này, như vậy dù là trong hay ngoài nước, chắc chắn sẽ thành công rất lớn.
Trong lúc An Nhiên nóng lòng muốn thử, hưng phấn lấy tài liệu mà Hoàng Đức Hưng giao cho ra xem thì điện thoại từ Tô Dịch Thừa vang lên. Tô Dịch Thừa đã đứng ở dưới tầng, không thấy An Nhiên nên gọi lên hỏi cô xem đã hết bận chưa.
Lúc này An Nhiên mới nhớ tới chuyện hôm qua Tô Dịch Thừa bảo hôm nay muốn dẫn mình đến một chỗ bí mật, thu dọn xong xuôi đồ đạc, cất tài liệu vào cặp công văn của mình, rồi đi xuống.
Khi xuống dưới, xe của Tô Dịch Thừa đã dừng trước cổng công ty, thấy cô đi ra, anh xuống xe mở cửa xe, nhìn cô, khóe miệng nhếch lên ý cười.
An Nhiên chạy chậm đi đến, nhìn anh áy náy, nói: “Chờ lâu rồi sao? ngại quá, vừa rồi xem tài liệu quên mất.”
Tô Dịch Thừa cười cười, đưa tay vuốt lại mái tóc có chút rối bời vì chạy, sau đó mở cửa xe, nói: “Lên xe đi.”
An Nhiên gật đầu, khẽ cười với anh, rồi nghiêng người ngồi vào trong xe.
Tô than sĩ đóng cửa xe cho cô rồi mới vòng qua đầu xe lên bên kia xe.
Đợi anh cũng ngồi vào trong xe, An Nhiên không nén được tò mò hỏi: “Chúng ta định đi đâu?” Hôm qua anh nói muốn dẫn cô đến một chỗ, nhưng thần thần bí bí, không nói cho cô biết.
Tô Dịch Thừa khởi động xe, quay đầu nhìn cô cười cười, “Đi ăn cơm trước.”
Xe chậm rãi dừng lại trước một nhà hàng chuyên món ăn Trung Quốc, có rất nhiều loại xe sang trọng tụ tập khiến người ta nhìn hoa hết cả mắt.
An Nhiên ngẩng đầu, ‘Di Nhiên Viên’ nhà hàng này cô từng nghe nói, vừa khai trương hai tháng trước, nghe nói ngày khai trương có mời đại minh tinh trong nước tới cắt băng, nên đã lôi cuốn rất nhiều người, thậm chí có người không ngại đường xa vạn dặm, không sợ vất vả gian nan từ các vùng khác chạy đến, chỉ vì muốn nhìn thấy thần tượng của mình một lần. Nhờ ảnh hưởng của minh tinh kia, danh tiếng nhà hàng này cũng nhanh chóng được truyền ra ngoài. Hơn nữa ngày khai trương đó, ông chủ của ‘Di Nhiên Viên’ lại không tiếc thiệt thòi vốn để miễn phí một ngày hoạt động, cộng thêm tay nghề xuất sắc của đầu bếp kia, những người ăn xong khen không dứt miệng, sau đó một