Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1393 lượt.

>Mũi của Cố Nặc Nhất thở hắt ra mấy tiếng cười khẩy, cái điệu cười này khiến cho Diêm Tiểu Đóa cảm thấy vô cùng không thoải mái. Cô dùng ngón tay rút rút, kéo cẳng phần chân váy, giống y như một đứa trẻ phạm lỗi đang chờ đợi sự khiển trách của bố mẹ.
"Giới hạn của cậu là gì?"
Đứng dưới ánh trăng nhìn xa xăm, câu nói của Cố Nặc Nhất làm cho người ta cảm thấy hoang mang bất an vô cùng, cô mấp máy môi, hết há miệng ra lại ngậm miệng lại, nhưng rốt cục không thốt ra được lời nào, bởi vì cô không biết phải trả lời thế nào thì mới hợp ý với Cố Nặc Nhất.
"Là qua đêm với người ta, hay đóng phim cấp ba hả? Hay là cậu vốn dĩ không hề có giới hạn gì cả, chỉ cần có cơ hội tiến thân, kiếm được tiền, thì cho dù có bảo cậu phải khỏa thân trước cổng Thiên An Môn thì cậu cũng làm?"
Một lời nói của anh như có hàng ngàn hàng vạn mũi kiếm sắc nhọn được vung ra, vun vút đâm xuyên da thịt cô. Trái tim Diêm Tiểu Đóa bỗng nhiên cảm thấy nhói đau, mỗi một nhịp đập đều cảm nhận được nỗi đau như xé gan ruột: "Cậu đừng nói như vậy..."
"Cậu làm gương mặt đại diện cho hãng xe kéo, tung ảnh hở hàng thiếu vải lên mạng, thậm chí còn lôi cả mình vào, bước tiếp theo là ăn bám đại gia đấy nhỉ? Cái tay tối hôm nay cũng được đấy, có phải là ngày mai cậu sẽ chuyển đến ở chung với hắn ta hay không?"
"Không phải, thật sự là không phải như vậy đâu..." Diêm Tiểu Đóa rất muốn giải thích, nhưng cô chợt phát hiện ra ngôn ngữ của mình lại lúc này lại nghèo nàn đến vậy.
"Trong mắt cậu, mình chỉ có giá trị lợi dụng thôi sao?"
Đôi mắt của Diêm Tiểu Đóa đỏ hoe. Cô không sợ bị những lời nói cay độc tấn công, cũng không sợ bị chế giễu khinh cười, càng không sợ những tin đồn nhảm nhí của giới truyền thông, nhưng cố rất sợ Cố Nặc Nhất hiểu lầm cô, Diêm Tiểu Đóa cô chỉ sợ mỗi điều đó. Cô chẳng qua chỉ là một quả cầu khí lửng lơ giữa không trung, còn Cố Nặc Nhất chính là ngôi sao rực rỡ nhất trên bầu trời, mới nhìn thì có vẻ rất gần rất gần, nhưng thực tế là không thể nào với tới được, cũng không thể nào chạm tới được.






Đây đã là ngày thứ năm Diêm Tiểu Đóa rời khỏi Bắc Kinh, thời gian gần như đã bị lãng quên. Mọi thị trấn cổ kính đơn sơ đều hiền hòa như vậy, chỉ cần tìm đại một chỗ nào đó để ngồi, là bạn đã có thể dễ dàng trôi qua từ sáng sớm cho đến tận hoàng hôn.
Ở đây không có những con đường rộng lớn thênh thang như ở Bắc Kinh, cũng vô cùng hiếm gặp những ánh đèn neon rực sáng trong màn đêm đen, nếu có thì ở đây chỉ có mặt đất vô cùng ẩm ướt, tiếng nước chảy róc rách, và một hương vị thôn quê nồng nàn. Kể từ khi bán ngôi nhà ở quê đi, đây là lần đầu tiên cô quay trở về. Ở cái thị trấn này, Diêm Tiểu Đóa chính là ngôi sao rực rỡ nhất, mặc dù không còn chỗ để ở, nhưng rất nhanh đã có một người hàng xóm tốt bụng cho thuê nhà giúp cho. Cô chỉ cần đi dạo một vòng trong chợ, là thế nào cũng có rất nhiều người nhiệt tình tặng hoa quả, đảm bảo cô sẽ ra về với những bị đầy căng.
Diêm Tiểu Đóa rất thích nhìn những đứa trẻ con của chủ nhà trọ làm bài tập dưới ánh đèn, nhìn ngắm bọn chúng chậm chạp viết từng nét từng nét một, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua như dòng nước. Khi được biết trong thị trấn có mấy thằng nhóc không được thông minh lắm mà cũng đều thi đỗ đại học rồi, Diêm Tiểu Đóa hi vọng thời gian có thể quay ngược trở lại biết bao, lúc đó cô sẽ chăm chỉ nghiêm túc đi thi, chứ không phải là vẽ linh tinh hình thủy thủ mặt trăng trên bài thi nữa. Cô cũng vô cùng hối hạn vì năm đó đã không chăm chỉ ôn tập mà cứ hoang phí thời gian bon chen trong giới showbiz, nếu không đã không đến nỗi càng đi càng xa cách người ấy.
Đồng hồ đã điểm 10 giờ đêm, trong vườn chỉ còn lại một mình Diêm Tiểu Đóa. Trên chiếc bàn bằng gỗ đặt một chiếc lọ thủy tinh chứa đầy kín những con đom đóm mà lũ trẻ con đã bắt được từ cánh đồng, tỏa ra những tia sáng xanh lập lòe lấp lánh. Dưới ánh sáng yếu ớt đó, Diêm Tiểu Đóa mở quyển sổ nhật kí ra. Trang đầu tiên vẫn còn in hằng lại vệt nước mắt đã mờ, những dòng chữ có phần xiêu xiêu vẹo vẹo, chúng đã được cô viết trên đường về quê: Ngày 20 tháng 7, Bé Ngốc và Bé Cưng không bao giờ gặp lại nhau nữa.
Diêm Tiểu Đóa khe khẽ thở dài, đúng vậy, xấu hổ như thế, làm sao có thể gặp lại nhau được.
Diêm Tiểu Đóa bước lên sân khâu. Chiếc loa oang oang vang lên chất giọng địa phương của chú Lưu đang hò hét thu hút sự chú ý của mọi người: “Bà con à, sau đây mời bà con thưởng thức giọng ca của siêu sao ca nhạc quốc tế Diêm Tiểu Đóa qua bài hát ‘Ngày đẹp trời’!”
Siêu sao ca nhạc quốc tế? Chú Lưu này quả thật là biết nói khoác. Nhưng, những tiếng hò reo không ngớt và những tràng pháo tay rào rào ở phía dưới sân khấu đã chứng minh được độ nổi tiếng của Diêm Tiểu Đóa ở cái thị trấn nhỏ xíu này. Từ những cụ ông răng móm, những ông chú da mặt đã nhăn nheo, đến những bà thím bà cô má đỏ hây hay, tất cả bọn họ đều nâng đũa nâng bát, vung lên vung xuống trong không trung. Diêm Tiểu Đóa cảm thấy như bị thôi miên, dường như những thứ mà bà con phía dưới đang vùng lên vung xuống kh


The Soda Pop