Làm Ấm Giường Cho Tổng Giám Đốc
Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.
c lại là ông chủ của Phi Thiên Entertainment? Phán đoán giây trước thì giây sau đã có ngay đáp án, một cô gái xinh đẹp bưng lên một vật được phủ kín bằng một lớp vải đỏ, Hà Trục và ông tổng giám đốc Lưu đứng tách ra ở hai bên. MC còn nói cái gì đó nữa, nhưng Diêm Tiểu Đóa không nghe rõ, cô đang tập trung cao độ mọi sự chú ý vào Hà Trục. Trên sân khấu, Hà Trục và ông tổng giám đốc Lưu phối hợp cùng nhau lật tấm vải đỏ lên, chỉ trong chốc lát, một bức tượng nữ thần rực rỡ hiện ra trước mắt mọi người, nó được làm từ pha lê nguyên chất trong suốt, trên đế còn khắc mấy chữ " Phi Thiên Entertainment" rất lớn.
Đi kèm với tiếng vỗ tay dài dằng dặc không ngớt là ánh đèn flash cứ liên tục nhấp nháy, Diêm Tiểu Đóa nhìn ngây ra như trời trồng. Anh ta cố tình khoác vẻ ngoài của một tay nghệ sĩ lang thang, nhưng không ngờ, thực ra lại là một nhân vật mới nổi của giới showbiz.
"Không ở nhà đợi, lại chạy đến chỗ này làm cái gì?"
Diêm Tiểu Đóa giật bắn mình, lúc đó mới phát hiện ra Cố Nặc Nhất đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào: "À... chỉ là làm một người đi cùng tạm thời thôi mà, không có gì cả. Trời đất, làm sao thế nhỉ, tự dưng lại thấy đau bụng..."
Diêm Tiểu Đóa lấy tay ôm bụng rồi chạy vào toilet. Cô trốn trong một buồng vệ sinh rồi khóa trái cửa lại, chưa thể trấn tĩnh được. Từng lượt người cứ đi ra đi vào toilet, Diêm Tiểu Đóa buồn chán, chả biết phải làm gì, đành ngồi trên nắp bồn cầu gấp hạc giấy bằng giấy vệ sinh, gấp xong con nào là ném con đấy vào trong thùng rác.
"Đã nhìn thấy chưa? Cô gái đi bên cạnh tổng giám đốc Hà chính là Diêm Tiểu Đóa."
"Hả? Chính là cô ta sao? Trông mặt mũi tầm thường quá. Mấy bức ảnh trên mạng trông nóng bỏng như vậy cơ mà, thực tế sao lại khác xa nhau nhiều thế?"
"Vậy thì... Anh ký hợp đồng với tôi đi."
Hà Trục quay hẳn đầu sang một bên khẽ nhướn mày: "Cô ư? Tôi sao lại phải ký hợp đồng với cô?"
"Chẳng phải là anh rất thích nghe tôi hát đấy sao? Anh ký hợp đồng với tôi, tôi sẽ hát cho anh nghe."
Hà Trục bỗng cất tiếng cười rất lớn: "Nhưng bây giờ tôi không còn thích nghe cô hát nữa, những bài hát đó giờ trở nên quá trẻ con rồi."
Từng xô từng xô nước đá đổ ập lên con tim đang nóng ran của cô, chẳng mấy chốc trái tim đã bị đóng thành băng. Diêm Tiểu Đóa buông cánh tay của Hà Trục ra, trở về trạng thái ngồi ngay ngắn như lúc đầu. Hà Trục đâu phải là tên ngốc, tại sao phải ký hợp đồng với cô chứ? Bữa tiệc hôm nay có nhiều ngôi sao đến tham dự như vậy, phải đến tám phần trong đó đã bị Phi Thiên Entertainment hớp hồn,lung lay đến tận gốc rồi. Xe đã dừng lại trước cửa, nhưng Diêm Tiểu Đóa vẫn đang bần thần chạy theo dòng suy nghĩ . Hà Trục lôi chiếc giá vẽ từ dưới ghế ngồi ra, rút bức vẽ phác thảo đó ra: "Diêm Tiểu Đóa à, ký cho tôi một chữ đi."
Diêm Tiểu Đóa nhìn những chiếc đèn đường ở phía bên ngoài tòa nhà, ngượng ngùng bối rối nói: "Anh đã không thích nghe tôi hát rồi, thì còn đòi tôi kí tên làm cái gì nữa?"
"Trông cô kìa, đúng là xanh vỏ đỏ lòng kìa. Không biết chừng một hôm nào đấy, đầu óc tôi bị đơ đơ hôm đó tôi sẽ ký hợp đồng với cô."
Diêm Tiểu Đóa trợn mắt trừng trừng, miệng khẽ lẩm bẩm: "Bỡn cợt tôi, chẳng lẽ thú vị lắm sao..."
Anh lái xe bật đèn trong xe lên, dưới ánh sáng chan hòa của đèn xe, cô ngắm bức phác thảo kia một cách ngẩn ngơ. Hà Trục vẽ quả thực là rất đẹp, nhưng có chút gì đó không giống cô bây giờ, có lẽ là lúc cô mười mấy tuổi, đôi mắt to tròn ngây thơ.
Diêm Tiểu Đóa ký xong vội xuống xe chạy lon ton về phía cửa tòa nhà, nhưng Hà Trục lại gấp bức tranh đó lại, miệng lẩm bẩm rất khẽ: "Bức thứ ba rồi..."
"Anh về nhà chứ ạ?" Người lái xe hỏi Hà Trục.
Hà Trục bỗng trả lời một cách thất thần: "Không, đến phòng tranh."
Diêm Tiểu Đóa lao lên lầu, nhưng cứ đứng ở bên ngoài cửa không dám đi vào, bởi vì cô đã nhìn thấy chiếc xe thể thao của Cố Nặc Nhất đỗ ở tầng dưới, vậy là anh ấy đã về nhà rồi. Cô lo lắng đi đi lại lại trong hành lang hồi lâu, chút ít dũng khí còn lại đã bị tiêu tan đi đâu hết. Cô nhìn đồng hồ trên tay, đã 11 giờ đêm rồi. Không còn cách nào khác, cô đành cắn chặt răng bấm chuông cửa.
Chuông cửa vừa vang lên thì cánh cửa đã lập tức mở ra, chỉ nghe thấy tiếng "cộc" một tiếng, trán của Diêm Tiểu Đóa đã bị va vào cánh cửa. Cố Nặc Nhất đứng ngay ở cửa, nhìn Diêm Tiểu Đóa đang đưa tay lên xoa xoa trán, không nói một lời.
"Hì hì, cậu về nhà sớm quá nhỉ..."
Ngoài nhoẻn miệng cười khì khì ra thì cô không còn biết làm gì nữa. Diêm Tiểu Đóa đi lướt qua cánh cửa vào trong nhà, vết sưng đổ trên trán nóng phừng phừng. Cô quả thực nghi ngờ là Cố Nặc Nhất đã đứng ở trước cửa từ rất lâu rồi, chỉ đợi cô về gõ cửa. Cố Nặc Nhất đứng phía ngoài ban công ở phòng khách, những cơn gió nhẹ luồn vào, thổi tốc những sợ tóc mai không dài lắm của anh. Diêm Tiểu Đóa chỉ muốn lặng lẽ chuồn vào phòng ngủ của mình, không lường được là Cố Nặc Nhất lại mở lời trước: "Cảm giác ngồi trên xe Rolls Royce thích thú chứ?"
Diêm Tiểu Đóa cảm giác như đầu óc đang dần tê dại: "Cái... cái gì?"