Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341391

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1391 lượt.

ông phải là bát đũa, mà là những chiếc que dạ quang và những chiếc đèn nhấp nháy. Trong lòng cô đột nhiên cảm thấy phấn khích hừng hực: “Xin chào tất cả quí vị! Tôi là Diêm Tiểu Đóa! Tôi có mặt tại đây để chúc mừng đôi uyên ương và gia đình luôn luôn mạnh khỏe hạnh phúc, đầm ấm hòa thuận...”
Những bài hát dân gian như “Ngày đẹp trời” vốn không phải là sở trường của Diêm Tiểu Đóa, thậm chí cô còn hát ra một thứ giọng pha lẫn chút phong cách hiện đại, ngoài ra còn tùy ý thay đổi ca từ. Nhưng đối với những người dân ở cái thị trấn này, một ngôi sao nhí thoát ly đã nhiều năm nay trở về quê hương như cô, thì dù có hát bài “Hai con hổ”, họ cũng sẵn sàng nghe.
Bài hát kết thúc ở giai điệu ngân vang cao vút, liền ngay sau đó là một tràng pháo tay nổ ra như sấm rền. Vốn dĩ là bàn tiệc tự do, ai ăn uống xong thì tự động ra về, nhưng những người đến tham gia lễ cuối đều không muốn rời khỏi bàn tiệc, thậm chí còn lôi mấy chiếc ghế băng dài từ những phòng học ra để kê sát ngay dưới sân khấu.
Đôi uyên ương tổ chức tiệc cưới ngày hôm nay cùng nhau bước lên sân khấu rồi mời cô một bát rượu để tỏ lòng biết ơn, Diêm Tiểu Đóa khẳng khái ngẩng cổ lên làm một hơi cạn sạch.
“Siêu sao à, hôm nay trời đẹp như thế này, hát bài hát trầm lắng quá!”
Không biết là ai đã châm ngòi trước, từ những ông bà cô bác, đến những trai thanh gái lịch đều nhao nhao yêu cầu Diêm Tiểu Đóa biểu diễn thêm bài nào đó sôi động hơn một chút. Những giọt rượu trắng nặng hơn năm mươi độ trôi tuột xuống dạ dày, Diêm Tiểu Đóa chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, nhưng rất thoải mái, nhưng u uất trong lồng ngực như đã được cuốn trôi hết. Cô giơ micro lên: “Được thôi, vậy thì hát một bài sôi động nhé! Bài hát Anh hòa thượng ơi, em trót yêu anh rồi sau đây là để dành tặng tất cả bà con cô bác có mặt trong buổi hôm nay.”
Lời nói vừa dứt, chú Lưu đã dạo ngay nhạc trên chiếc đàn điện tử của mình. Diêm Tiểu Đóa mặc chiếc váy bồng xòe, đổi sang giọng quê mình để cất lên lời bài hát vốn dĩ không phù hợp để đưa lên biểu diễn trên sân khấu này, không khí của bữa tiệc đã được đẩy lên tới đỉnh điểm. Diêm Tiểu Đóa hát hăng say đến mức hất tung cả giày cao gót, cứ chân trần mà đứng trên sân khấu, trông bộ dạng thật giống bọn côn đồ muốn cướp mất chú rể nhà người ta.
“Chẹp chẹp, Tiểu Đóa đến cái thể loại bài hát này mà cũng có thể tùy tiện hát ra được, ha ha, Tiểu Đóa của chúng ta đúng là một tài năng ...” A Hoa vừa vỗ tay vừa lắc lắc mông, cũng không quên quay lại nhìn Cố Nặc Nhất đang đứng ở phía sau. Nhưng nhìn thấy khuôn mặt lạnh tanh đó, anh ta vội đứng thẳng nghiêm trang lại, “Cái... cái cô Tiểu Đóa này, nhất định phải phê bình cô ta cho ra trò mới được, sao lại có thể thốt ra mấy bài hát thô tục thế này cơ chứ!”
Hai người bọn họ đang đứng ở phía ngoài cổng sau của sân vận động trường học, nhìn vọng từ xa quang cảnh tổ chức tiệc cưới nhộn nhịp, cứ tần ngần không dám bước vào.
“Cố Nặc Nhất à, chúng ta cũng vào bon chen cốc rượu mừng đi. Tiệc tự do kiểu này chủ yếu là muốn mọi người được vui vẻ, chúng ta cũng không thể nào mà đến một cách vô ích được chứ!” A Hoa cũng rất lâu rồi không về quê, lúc này cũng rất là phấn khích nóng ruột, vì anh ta đã tăm tia thấy mấy cô gái chưa chồng.
Cố Nặc Nhất đội chiếc mũ đằng sau áo khoác lên, lại đeo thêm cặp kính đen, buông ra một câu với vẻ quá nhàm chán, không quan tâm: “Không có hứng, thật là nhạt nhẽo.”
Sau khi hát xong bài “Anh hòa thượng ơi, em trót yêu anh rồi”, Diêm Tiểu Đóa lại thể hiện thêm bài “Yêu mến đất trời”. Ba bài hát vèo một cái đã biểu diễn xong, nhưng bà con cô bác ngồi phía dưới sân khấu vẫn cảm thấy chưa đủ, yêu cầu Diêm Tiểu Đóa hát thêm hai bài nữa. Diêm Tiểu Đóa trên sân khấu đã cảm giác hơi quay quay chóng mặt, đứng cũng không vững nữa rồi. Chú Lưu cao giọng hét lên qua chiếc loa: “Tiểu Đóa của chúng tôi là siêu sao quốc tế, biểu diễn ca nhạc từ trước đến nay, đã kết thúc chương trình là tuyệt đối không được tiếp tục nữa.”
Chính nhờ vậy mà Diêm Tiểu Đóa có thể xách đôi giày cao gót bước xuống sân khấu. Công lực của bát rượu đó thật là mạnh mẽ, bây giờ Diêm Tiểu Đóa chỉ thấy dạ dày vô cùng bỏng rát, thật là khó chịu.
“Chị Tiểu Đóa ơi, tặng chị bó hoa này!”
Một bé gái khoảng năm sáu tuổi đang kiễng chân lên vươn dài cánh tay ra để đưa cho cô một bó hoa, Diêm Tiểu Đóa ợ ra một hơi rượu rồi chìa tay nhận lấy. Cô mơ mơ màng màng đưa mắt nhìn xuống, đợi đến khi đã nhìn thấy rõ ràng rồi thì đột nhiên toàn thân cứng đờ, không thể tin được là đôi tay cô lại đang cầm một bó cỏ đuôi chó. Rốt cục trò này là do ai bày ra vậy, quả đúng là quá coi thường Diêm Tiểu Đóa cô rồi.
Diêm Tiểu Đóa tức giận đã lục tìm thấy trong bó cỏ đuôi chó một tấm thiệp được làm từ vỏ bao thuốc lá, trên đó có viết: Thân tặng siêu sao ca nhạc quốc tế Bé Ngốc.
Miệng Diêm Tiểu Đóa không ngừng lẩm bẩm, bỗng như có tia chớp lóe lên trong óc, cảm giác nôn nao say say đã tỉnh đến một nửa, cô vội vội vàng vàng xỏ đôi giầy cao gót vào rồi cuống quýt chạy ra khu vực cánh gà. Diêm Tiểu Đóa nhìn quanh quất xung q