Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.
uanh khắp mọi hướng, rồi cô vô tình lia mắt nhìn lại, chợt nhìn thấy bóng dáng ấy đang đứng ở cổng sau của sân vận động trường học. Trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy vô cùng xót xa, rồi cô lảo đảo loạng choạng chạy về phía sau sân khấu. Nét chữ trên tấm thiệp chính là của Cố Nặc Nhất, chỉ là cô không dám tin rằng anh lại đến nơi đây. Cô thay bỏ chiếc váy xòe rộng, tẩy bỏ lớp trang điểm trên mặt, xách ba lô lên, chạy một mạch ra khỏi trường học mà không hề ngoái đầu nhìn lại.
Cô càng đi càng nhanh, chỉ muốn bỏ trốn khỏi nơi này một cách nhanh chóng nhất. Mới chỉ tận hưởng được mấy ngày yên bình đã lại phải trở về với cái hiện thực khiến cho người ta cảm thấy bất an đó. Một tiếng “két” thắng phanh nghe thật chói tai, chiếc xe liền đỗ ngay dưới chân cô. Diêm Tiểu Đóa không dám ngẩng đầu nhìn lên, đột nhiên quay người lại rồi co cẳng chạy một mạch về phía ngược lại.
Cô chạy ra khỏi ngôi làng nhỏ có miếu Thái Bình đó, chạy băng qua một cánh đồng lúa xanh mướt tầm mắt, chạy lướt qua cả một dàn đồng ca của những chứ ếch, cuối cùng thì cũng kiệt sức, mệt lử. Cô ngồi thở hổn hển bên cạnh những khóm lau sậy ở ven sông, cũng không biết là đã ngồi bao lâu, nhịp tim đã dần dần bình thường trở lại. Cô hướng mắt về phía mặt trời, có lẽ đã sắp hoàng hôn rồi. Diêm Tiểu Đóa đứng thẳng dậy khỏi bãi cỏ, không khỏi thở ra mấy tiếng thườn thượt, phải nhân lúc trời còn sáng mau chóng về lại thị trấn mới được.
Cô dùng chân đá vào mấy ngọn cỏ đuôi chó đang đung đưa lắc lư trong gió, bỗng đụng phải một vật gì đó rất ấm áp và cũng rất rắn chắc. Cô nhảy lùi lại mấy bước, mới nhìn rõ người đang đứng trước mặt. Cố Nặc Nhất cởi bỏ mũ, tháo bỏ cặp kính đen, không nói không rằng gì, chăm chú nhìn cô không chớp mắt. Diêm Tiểu Đóa mím chặt môi rồi đi lướt qua anh, không hề bất ngờ, cổ tay cô đã bị Cố Nặc Nhất nắm chặt lại.
Cô ra sức vùng vẫy muốn thoát ra khỏi tay anh, nhưng anh càng nắm càng chặt. Diêm Tiểu Đóa bất lực, đành quỳ phịch xuống đất khóc nức nở: “Sao cậu lại tới đây ... còn ... lại còn đến đúng vào cái lúc mình trông thê thảm nhất... nhìn mình ra nông nỗi này, cậu thấy thích thú lắm phải không...?”
Cố Nặc Nhất buông tay cô ra, nhưng Diêm Tiểu Đóa đã không còn hơi sức để chạy trốn thêm nữa, cô thật sự đã rất mệt mỏi rồi. Cô khao khát có một cái vỏ, để cho dù ở bất cứ đâu, mỗi khi sợ hãi hay cảm thấy chán chường, là đều có thể chui vào cuộn mình trong đó.
Cố Nặc Nhất cũng quỳ xuống đất cùng cô, nghe cô khóc lóc thê lương, nhưng anh tỏ ra không hề quan tâm, chỉ tự lẩm bẩm với bản thân mình: “Cậu muốn trốn đi đâu hả? Cậu ngốc đến cực điểm rồi, có biết cái thứ gọi là dịch vụ định vị di động không? Mình rất thích nghịch cái đó. Muốn chạy trốn? Trừ phi đem vứt cái di động đi.”
Tiếng khóc rưng rức của cô dần dần nhỏ lại, chỉ còn những tiếng sụt sịt: “Cậu chẳng phải... chẳng phải là đã bỏ cái dịch vụ đó đi từ lâu rồi sao?”
“Diêm Tiểu Đóa.”
Diêm Tiểu Đóa vừa mới ngẩng đầu lên, còn chưa kịp phản ứng gì, thì đã bị Cố Nặc Nhất chồm lên ngã nằm ra thảm cỏ. Đó là một nụ hôn thật dài và cũng vô cùng cuồng nhiệt. Vẻ ngoài của Cố Nặc Nhất lạnh lẽo tựa băng như vậy, nhưng đầu lưỡi lại vô cùng ấm nóng. Bên tai Diêm Tiểu Đóa dường như có vô vàn chiếc máy bay vút qua, tiếng âm thanh gầm gào ù ù vang lên không ngớt, đầu óc cũng đột nhiên trống rỗng, thậm chí đến nhịp tim cũng chẳng thấy đâu nữa.
Cho đến lúc Cố Nặc Nhất đã ngồi dậy, thì Diêm Tiểu Đóa vẫn còn đang nẳm ngửa trên thảm cỏ, nền trời ảm đạm chỉ còn sót lại một đường đỏ rực ở phía chân trời. Cô chầm chậm ngồi thẳng lên, trên đầu vẫn còn vương một sợi cỏ. Diêm Tiểu Đóa đưa tay ôm hai bên má của mình, nóng rừng rực như hai củ khoai nướng: “Cậu... cậu...”
Cố Nặc Nhất phủi những cây cỏ bị dính trên người xuống: “Chẳng phải cậu nói là thích mình sao? Vậy thì tặng cậu một cái hôn, coi như đó là thù lao cho việc cậu đã chăm sóc Bé Dưa.”
Đầu óc Diêm Tiểu Đóa bỗng nhiêng đặc quánh lại, một cái hôn có thể thay thế cho thù lao chăm sóc Bé Dưa sau?
“Còn không mau đi sao, mình đói muốn chết đi được rồi, phải chạy xe hai ngày mới tìm thấy cậu đấy!”
Diêm Tiểu Đóa đã không ý thức được gì nữa, bị Cố Nặc Nhất cầm tay dắt đi như một chú lừa nhỏ, anh ấy bảo đi đâu thì lẽo đẽo đi theo đó, anh ấy bảo làm gì thì cứ vô hồn mà thực hiện theo. Cố Nặc Nhất không lái chiếc xe thể thao kia tới, mà đã đổi sang một chiếc xe thể thao đa dụng SUV. Ánh trăng vằng vặc chiếu sáng ở trên cao, hai người bọn họ đi xuyên màn đêm, thả hồn mình dọc theo con đường nhỏ chạy giữa làng.
Cố Nặc Nhất có điện thoại gọi đến, anh kết nối với hệ thống đàm thoại ở trên xe, đó là giọng nói cung cung kính kính của A Hoa: “Anh đi đâu thế? Tôi tìm anh mãi mà không thấy.”
“Anh tự mình tìm cách về thị trấn đi, tôi đã về rồi.”
“Hả! Không phải thế chứ... Rất xa mà, nếu không phiền anh quay lại đón tôi một chút...”
Lời nói vẫn còn chưa kết thúc thì Cố Nặc Nhất đã dập tắt điện thoại. Anh dừng xe lại, mở chiếc cửa sổ trên nóc xe ra, không khí của vùng đồng quê thật tươi mát, lại còn có thể nhìn thấy vô