XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.

Đừng lo, phẫu thuật sẽ xong nhanh thôi mà.” Nhìn nụ cười hiền hậu của cô y tá, Diêm Tiểu Đóa dần dần buông lỏng bàn tay đang nắm chặt.
Cô cũng mỉm cười với cô y tá, tuy là gây mê toàn phần, nhưng nhờ thuốc gây mê hiện đại nhất, bệnh nhân vẫn có thể duy trì trạng thái tỉnh táo. Bác sĩ nói sau khi làm xong phẫu thuật, khuôn ngực của cô sẽ rất hoàn hảo, sau này sẽ nâng lên tận hai cup. Diêm Tiểu Đóa có thể cảm nhận được giây phút dao phẫu thuật xuyên vào dưới da, cảm giác ấy thực sự vừa hơi khủng khiếp, lại vừa phấn khích vô cùng.
Mi mắt Diêm Tiểu Đóa nặng dần, những hình ảnh trước mắt cứ nhạt nhòa, chồng chéo lên nhau, ý thức đang tỉnh táo bỗng trở nên mơ hồ, cuối cùng cô nhắm mắt lại. Cô nghĩ có lẽ là mình mệt rồi, thực sự rất mệt rồi, ngủ một giấc tỉnh lại sẽ trở nên xinh đẹp mĩ miều như cô y tá kia thôi.
“Bác sĩ Kim! Nhịp tim và huyết áp của bệnh nhân không bình thường!”
Cô y tá nhìn máy đo, nhanh chóng báo cáo, cuộc phẫu thuật vừa mới bắt đầu đã buộc phải dừng lại.
“Ngừng phẫu thuật, tiến hành cấp cứu!”
Diêm Tiểu Đóa mơ một giấc mơ rất dài rất dài, trong mơ cô thấy mình bay lơ lửng trong phòng phẫu thuật. Cô thấy cơ thể mình đang đeo mặt nạ ôxy lặng lẽ nằm yên nơi đó, còn những người khác trong phòng phẫu thuật đã trở nên vội vàng bận rộn tự bao giờ. Trước mắt Diêm Tiểu Đóa bỗng nhiên xuất hiện một mảng trắng xóa mênh mang, tất cả bác sĩ và y tá đều biến mất. Cô chạy chân trần trên tuyết, thảm tuyết lẫn cả băng cứa vào chân cô như những mũi dao sắc nhọn, chảy máu đầm đìa, để lại một hàng dài dấu chân đỏ rực. Cô không biết đây là đâu, chỉ có thể từng bước tường bước tiến về phía trước. Rồi chẳng biết ai đẩy cô một cái, Diêm Tiểu Đóa rơi xuống vực sâu không đáy. Tim cô bị bóp nghẹt đến nhói đau, đến mức không thở nổi. Không khí lạnh cóng tràn vào cổ họng, cô ho ra thành tiếng.
Diêm Tiểu Đóa cuối cùng cũng mở mắt ra, ánh sáng yếu ớt bao phủ lên đôi mắt, lờ mờ nhưng lại rất dịu. Cô nghiêng đầu nhìn thấy bóng người lờ nhờ đó ở bên cửa sổ: “Nặc… Nhất?” Diêm Tiểu Đóa nghĩ, cô lại nằm mơ rồi, sao lại không có chút ý chí gì thế này, thật không ngờ yêu thầm nhớ trộm anh đến mức si mê nhường này.
Nhưng đây không phải là giấc mơ, anh mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng, đứng bên cửa sổ chợt lên tiếng: “Em tỉnh rồi à? Có biết rằng suýt chút nữa thì em mất mạng rồi không?”
Diêm Tiểu Đóa kinh hãi, cô muốn ngồi dậy nhưng lại không làm được: “Thực… thực sự là anh!”
“Đương nhiên là anh rồi, ngoài anh ra còn có ai đến để nhận xác cho em chứ?”
Qua lời chỉ trích trách mắng của Cố Nặc Nhất, Diêm Tiểu Đóa mới biết, mặc dù lúc trước đã tiêm thử phản ứng thuốc gây mê dưới da, nhưng lúc phẫu thuật vẫn xảy ra sự cố, suýt chút nữa thì đã bị mất mạng vì nghẹt thở. Diêm Tiểu Đóa cứ thế hôn mê cho đến tận bây giờ mới tỉnh, đã năm ngày năm đêm rồi.
Sống lưng Diêm Tiểu Đóa lạnh toát, cô vô cùng hoảng sợ, đâu phải là mình nằm mơ chứ, mà thực sự là đã dạo quanh một vòng quỷ môn quan. Bàn tay lạnh giá của Diêm Tiểu Đóa được đôi bàn tay nắm chặt, hơi ấm dần dần lan tỏa từ đầu ngón tay tới, khiến cô dần trấn tĩnh lại.
Cố Nặc Nhất lấy được thông tin chỗ ở của Diêm Tiểu Đóa từ A Hoa, bèn vội vàng bay đến Seoul, lúc đến nơi thì chỉ nhìn thấy Diêm Tiểu Đóa trên mình cắm đầy những dây rợ ở trong phòng bệnh. Cố Nặc Nhất vốn dĩ rất muốn mắng cho cô một trận, nhưng rồi lại chỉ biết thở dài. Anh đỡ cô nằm xuống, đắp chăn cho cô: “Em chịu khó nghỉ ngơi, rồi ngoan ngoãn về nước với anh.”
“Nặc Nhất…” Diêm Tiểu Đóa gọi tên anh.
Cố Nặc Nhất không trả lời, quay người bước ra khỏi phòng bệnh. Cô không nghĩ được gì nhiều, lại mơ màng nhắm mắt ngủ lịm đi.
Cho đến tận khi chắc chắn cô đã ngủ say, Cố Nặc Nhất đứng bên ngoài cửa sổ mới bước vào. Anh ngồi trên ghế sofa cạnh giường bệnh, dịu dàng vuốt ve mái tóc và khuôn mặt tròn trịa của Diêm Tiểu Đóa. Diêm Tiểu Đóa nắm lấy tay Cố Nặc Nhất, không chịu buông ra. Cố Nặc Nhất thấy bộ dạng Diêm Tiểu Đóa như vậy, trong lòng vô cùng xót xa. Tại sao đã bao năm trôi qua mà cô ấy vẫn cứ ngốc nghếch như thế chứ…
Cuộc phẫu thuật nâng ngực không làm được, Diêm Tiểu Đóa nằm một tuần trên giường bệnh đã nhanh chóng bình phục. Cố Nặc Nhất xách ba lô của cô, nắm tay cô, bước thẳng ra khỏi bệnh viện. Hai người không quay trở lại khách sạn ban đầu Diêm Tiểu Đóa thuê, mà đi đến một khách sạn sang trọng khác.
Diêm Tiểu Đóa đứng trước cửa sổ kính sát đất, phía bên dưới là cảnh đường phố nhộn nhịp huyên náo. Thực ra, Seoul và Bắc Kinh không khác biệt nhau bao nhiêu, cũng đều là chốn phồn hoa đô hội, cũng đều đèn đuốc ngợp trời.
“Vé máy bay chiều về vào tuần sau.” Cố Nặc Nhất tắm gội xong vừa lau tóc ướt vừa nói chuyện với cô.
“Vâng.”
“Diêm Tiểu Đóa!”
Cô bèn quay người lại, Cố Nặc Nhất mỉm cười: “Đã đến đây rồi, thì không được lãng phí cơ hội này, chúng ta hãy vui chơi thỏa thuê một chuyến!”
Diêm Tiểu Đóa không có cơ hội để phát biểu ý kiến, ngày hôm sau bèn đi theo Cố Nặc Nhất khắp các đường phố Seoul. Cố Nặc Nhất nắm tay cô bước vào Cung Cảnh Phú của vương triều Jose