XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341402

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.

on, đi thăm phường trà và sản phẩm thủ công truyền thống ở Insadong, còn đi cả đến khu trung tâm vui chơi giải trí đầy kích thích nữa chứ. Suốt cả một ngày, Diêm Tiểu Đóa đi theo sau Cố Nặc Nhất, thỉnh thoảng lại nhận được kẹo mút và que kem anh đưa cho, nghiêm chỉnh đeo đôi che tai bằng bông tơ mềm mại anh mua tặng. Nhìn vào má lúm đồng trinh của anh lúc anh cười, khóe môi Diêm Tiểu Đóa cũng cong lên. Trong nước, Cố Nặc Nhất không có cơ hội để đi dạo phố như thế này, nếu không, đã bị các fan hâm mộ cuồng nhiệt lao đến đè bẹp xuống đường rồi. Cô cũng chưa bao giờ nghĩ rằng, người đầu tiên cô nhìn thấy sau khi tỉnh dậy lại là anh, trong lòng có thật nhiều cảm xúc lẫn lộn đan xen, nhưng lại đều bị thứ cảm giác hạnh phúc và cảm động bao trùm.
Buổi tối của Seoul vẫn vô cùng diễm lệ, họ ngồi trong một vườn hoa vắng vẻ, từ đây có thể nhìn thấy tháp Seoul nổi tiếng. Dưới bầu trời đêm, ánh đèn rực sáng trên ngọn tháp chiếu xuống tạo nên những cảnh tượng long lanh đẹp mắt. Họ vừa mới dùng bữa tối ở nhà hàng chuyển động ở trên ngọn tháp đó. Giá tiêu dùng ở Hàn Quốc rất đắt, nhưng bữa tối của họ rất thịnh soạn. Diêm Tiểu Đóa xoa xoa cái bụng no tròn, trong lòng chợt cảm thấy u buồn, không biết vì sao.
Cố Nặc Nhất ấn tay vào lòng bàn tay Diêm Tiểu Đóa, cô quay đầu lại, chỉ nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn cô đắm đuối, vốn định né tránh, nhưng lại bị anh giữ chặt lại. Mái tóc dài của Diêm Tiểu Đóa quấn lấy cổ tay Cố Nặc Nhất, vô tình làm lay động trái tim anh. Đôi che tai trên đầu cô còn sáng lấp lánh, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú của Cố Nặc Nhất từ từ tiến lại gần, cho đến tận khi hai chỏm mũi chạm vào nhau. Hơi thở của Cố Nặc Nhất nóng rực, khiến trái tim cô trở nên mơ màng.
Vầng trán của hai người chạm vào nhau, Cố Nặc Nhất khẽ nói: “Bé ngốc, nhắm mắt lại!”
Diêm Tiểu Đóa lập tức nhắm mắt lại.
“Bé ngốc, bắt đầu từ hôm nay, em hãy làm bạn gái của anh nhé!”
“Đoàng” một tiếng, trí não của Diêm Tiểu Đóa đã biến thành một mớ hỗn độn, còn chưa kịp suy nghĩ gì, thì một nụ hôn nồng cháy đã áp tới. Lòng cô giống như một hồ nước đang có hàng nghìn vạn con cá đang bơi qua bơi lại, cứ thế đắm chìm trong vô thức. Cơ thể cứng đờ của cô dần thả lỏng, đôi tay bất giác ôm chặt lấy tấm lưng to rộng của anh, cảm thấy dễ chịu, ấm áp và thật an toàn.
Thân thể cứng đờ của cô dần dần buông lỏng, đôi tay không tự chủ được mà vòng lên ôm eo rộng của anh, thoải mái, ấm áp và an toàn biết mấy.
Cho dù một giây sau có ra sao, cô cũng chỉ muốn mê đắm say sưa trong giây phút này, dù có chết đi trong nỗi trầm mê ấy cũng không hề hối tiếc.
Chỉ khi hôn, Cố Nặc Nhất mới dịu dàng. Trong lòng Diêm Tiểu Đóa có chút vui mừng, ngoài cô ra, anh chưa từng hôn người con gái nào khác, sự dịu dàng này chỉ thuộc về một mình cô mà thôi. Nếu không phải bị ánh đèn pha từ xa rọi lại làm chói mắt thì hai người trên ghế đá vẫn còn quấn quýt không rời. Lúc Diêm Tiểu Đóa mở mắt ra, Cố Nặc Nhất vẫn nhìn cô dịu dàng như cũ. Anh vuốt lại mái tóc hơi rối của cô, hừ mũi cười: “Rõ ràng là rất ghét hôn nhưng vẫn cứ làm, có phải anh rất buồn cười không.”
“Buồn… buồn cười á?” Diêm Tiểu Đóa lắp bắp, chẳng lẽ anh định bảo rằng anh hối hận rồi?
Cố Nặc Nhất kéo tay cô đứng lên, từ tháp Seoul, vô số vòng hoa ánh sáng kiều diễm rực rỡ thay đổi không ngừng, bừng sáng cả một khoảng trời đêm. Hai người đứng đối diện nhau, lúm đồng tiền bên má anh vẫn cứ mê hồn như thế: “Anh sẽ kiếm đủ tiền cho em, sẽ mua quần áo đẹp cho em. Đừng tự giày vò bản thân nữa, làm bạn gái anh đi, sau này, anh sẽ nuôi em.”
“Nặc… Nặc Nhất, anh vừa nói gì?...”
Điều đau khổ nhất trên đời này chính là tương tư từ một phía, điều hạnh phúc nhất chính là đôi bên tâm đầu ý hợp. Hạnh phúc đến quá nhanh khiến Diêm Tiểu Đóa chưa thể tiếp nhận, thậm chí cô còn không dám tin vào tai mình.
Cố Nặc Nhất cọ cọ vào sống mũi cô: “Từ hôm nay trở đi, tất cả của anh đều là của em. Hãy rời khỏi làng giải trí đi, anh sẽ ra sức kiếm tiền. Em không cần làm gì cả, chỉ cần ở bên cạnh anh là được rồi.”
Về đến khách sạn, Diêm Tiểu Đóa vẫn chưa thể tỉnh táo nổi. Cố Nặc Nhất ôm cả cô lẫn quần áo lên chiếc giường lớn hình tròn phủ màn sa tanh, thân thể cô cứng đờ cuộn lại không dám cử động. Nếu không phải vết thương chưa lành hẳn vẫn còn đang âm ỉ đau, chắc chắn Diêm Tiểu Đóa sẽ cho rằng tất cả những chuyện này đều không phải sự thật. Dạo này cô nằm mơ nhiều quá, sắp đến mức không phân biệt nổi đâu là hiện thực rồi.
Tuy họ đã cùng ăn rất nhiều món ngon, nhưng đặc sắc nhất vẫn là món bánh rán gạo bán ven đường. Trong quán căng vải bạt bày vài bộ bàn ghế đơn sơ, gọi một chai rượu trắng, thế là ăn đồ nướng rán lề đường thả phanh, thoải mái không kém gì khi còn ở trong nước.
Diêm Tiểu Đóa chưa từng thấy một Cố Nặc Nhất như vậy bao giờ, cắn một miếng bánh rồi lại uống một ngụm rượu, ánh mắt cũng linh hoạt đầy sức sống. Đang hăng hái ăn, Cố Nặc Nhất bỗng quay đầu lại, thấy vẻ mặt ngốc nghếch của Diêm Tiểu Đóa liền rút ra một tờ giấy ăn lau nước tương dính trên miệng cô: “Sao em không ăn nữa?