80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341405

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1405 lượt.

rất có thế lực, chủ yếu hoạt động trong ngành kinh doanh siêu thị bách hóa, nhúng tay vào lĩnh vực công nghiệp giải trí chẳng qua cũng chỉ là chơi chút cổ phiếu cho vui mà thôi. Chỉ có điều những chuyện này đều không quan trọng, quan trọng là ở chỗ Cố Nặc Nhất là con riêng của Cố Tây Lương, năm xưa chuyện này làm mưa làm gió ầm ĩ cả thành phố. Sau khi về nước, chắc chắn giữa anh và nhà họ Cố sẽ không tránh khỏi một trận chiến quyết liệt, thật sự không biết Cố Nặc Nhất phải đối phó thế nào.
Cố Nặc Nhất đi rồi, Diêm Tiểu Đóa lại bắt đầu mất ngủ khi màn đêm buông xuống. Hương thơm từ cơ thể anh tựa như có chất an thần, chỉ cần cuộn mình nằm gọn trong lòng anh là cô có thể yên giấc ngủ ngon. Thế nhưng liệu cô có thể giữ được sự ấm áp ấy bao lâu nữa đây? Một năm, một tháng, một tuần, hay thậm chí còn ngắn hơn? Diêm Tiểu Đóa không dám nghĩ tiếp. Nếu có thể đổi, cô nguyện dùng cả thế giới này đổi lấy sự ấm áp ấy. Diêm Tiểu Đóa càng nghĩ càng không ngủ được, vùi đầu vào gối thở dài mãi không thôi. Điện thoại di động bên gối rung không ngừng, là A Hoa gọi tới.
“Tiểu Đóa, sao rồi? Trên mạng nói sau khi phẫu thuật phải thường xuyên bấm huyệt xoa bóp thì ngực nhìn mới tự nhiên được! Cô có chịu khó xoa bóp không thế? Tôi gửi cho cô nhiều tài liệu về những điều cần chú ý sau phẫu thuật lắm đấy nhé.”
A Hoa xả giận xong thì cúp điện thoại không thương tiếc. Diêm Tiểu Đóa giật giật mớ tóc dài đang bay loạn xạ của mình, cảm giác đau đớn của da đầu chẳng thể làm dịu đi nỗi hoang mang bất lực trào lên trong sâu thẳm cõi lòng.
Điện thoại bị vứt cuối giường lại đổ chuông, Diêm Tiểu Đóa cầm lên xem, lần này là Cố Nặc Nhất.
“Anh về đến Bắc Kinh rồi, thời gian này chắc sẽ rất bận, không có thời gian chăm sóc em, em phải tự chú ý bảo trọng nhé.”
“Em biết rồi, anh cứ yên tâm.”
Cô xuống giường thu dọn hành lý, phát hiện ra chiếc áo sơ mi Cố Nặc Nhất để quên. Cô nhặt chiếc áo lên, gấp lại cẩn thận rồi đặt bên gối nằm. Chiếc áo sơ mi thoang thoảng hương xà phòng dịu mát làm lòng cô xốn xang. A Hoa nói đúng, người đàn ông xuất sắc như Cố Nặc Nhất dễ dàng đến bên cô như vậy, thực sự là thiếu chân thực, đến mức khiến người ta phải hoang mang.






“Năm trăm?!” Diêm Tiểu Đóa ngớ cả người, dù rằng cô cũng có ước ao một ngày nào đó sẽ mua được một ngôi biệt thự năm trăm mét vuông, nhưng giờ nghĩ lại, quét dọn một ngôi nhà diện tích lớn như thế có khi phải mất cả ngày trời, xem ra Cố Nặc Nhất thật sự muốn đào tạo cô thành bà chủ gia đình mất rồi.
“Bé Ngốc à, sinh nhật vui vẻ nhé!” âm thanh mỗi lúc một gần, Diêm Tiểu Đóa bỗng có ảo giác rằng dường như Cố Nặc Nhất đang ở ngay bên cạnh cô.
Tiếng chân đạp tuyết “lộp bộp” từ sau lưng vang lên mỗi lúc một gần, Diêm Tiểu Đóa quay người lại, nhìn thấy Cố Nặc Nhất. Anh đang khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn ấm áp như thế. Nhưng Diêm Tiểu Đóa lại không thể bình tĩnh thản nhiên nổi, cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh đêm nay, cô còn phải giải thích với anh chuyện cô phẫu thuật thẩm mĩ nữa. Tất cả đều xảy ra quá bất ngờ khiến cô trở tay không kịp.
Điều Diêm Tiểu Đóa lo lắng cuối cùng cũng đã tới. Nụ cười của Cố Nặc Nhất tắt ngấm, lúm đồng tiền ngọt ngào biến mất. Chỉ cần nhìn thấy Cố Nặc Nhất chau mày, Diêm Tiểu Đóa liền lắp bắp: “Nặc Nhất…”
“Rốt cuộc ba tháng nay em đã làm gì hả?...”
A Hoa nói đàn ông nào cũng thích phụ nữ đẹp, nhưng rõ ràng điều này không áp dụng được với Cố Nặc Nhất. Diêm Tiểu Đóa nhìn bước chân Cố Nặc Nhất rời đi, lần này cô không đuổi theo nữa. Sự dứt khoát của anh thấm đẫm từng câu từng chữ, cô nghe từng từ từng từ một rất rõ ràng. Cố Nặc Nhất không rời khỏi vườn hoa mà ngồi lại ở hành lang ven hồ. Những ngọn đèn màu lam vẫn nhấp nháy ở khu rừng phía xa, ánh sáng phản chiếu lên mặt hồ tựa như thương cảm cho một di tích tình yêu. Bên người vọng tới tiếng chó sủa. Chú chó Labrado đáng thương đang ngước đầu nhìn anh, trên bộ lông màu đen nhỏ bé phủ đầy tuyết trắng. Chú chó này là anh mượn của Tiểu Nhã, nhưng lại chẳng có được kết quả như mong đợi.
Lời của Diêm Tiểu Đóa cứ quanh quẩn mãi bên tai, khiến cho lòng anh phiền muộn rối bời. Phải làm sao thì Bé Ngốc kia mới không nhạy cảm nữa, phải làm sao để cô không còn tự ti? Để có được gương mặt thon dài kia rốt cuộc cô đã phải chịu bao nhiêu khổ sở? Anh thật muốn nói cho cô biết bao, rằng những gì cô để ý, anh lại không hề bận tâm.
Cố Nặc Nhất đứng dậy đi đến bên hồ, ném chiếc chìa khóa trong tay xuống hồ. Phía cuối đường ném chỉ dấy lên đóa hoa nước nhỏ, thậm chí còn không có tiếng nước lay động. Ở cái đất Bắc Kinh phồn hoa tột đỉnh này, căn biệt thự năm trăm mét vuông đã khiến anh tiêu hết toàn bộ số tiền tích lũy được, thế nhưng ngôi nhà không đợi được người con gái đó tới, thì chiếc chìa khóa này còn có nghĩa lý gì nữa đâu.
Tuyết vẫn không ngừng rơi, không hề có dấu hiệu dừng lại. Diêm Tiểu Đóa cởi bỏ giày cao gót, bước giẫm lên tuyết sạch bong, tất đã thấm ướt, cô chỉ bước đi một cách máy móc. Cứ chốc chốc Diêm Tiểu Đóa lại ngẩng lên nhìn bầu trời đêm