Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.


Diêm Tiểu Đóa lúc này mới hoàn hồn: “Ăn hết nổi rồi.”
Lời vừa ra khỏi miệng, xâu bánh rán gạo trong tay đã bị anh cướp mất. Cố Nặc Nhất mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng lại ăn đồ ăn thừa của cô, thế giới này hình như thay đổi quá nhanh thì phải. Đánh chén xong một bữa no nê, họ lại nắm tay nhau dạo bước trên vỉa hè như bao cặp đôi bình thường khác.
“Ngày kia phải về nước rồi mà anh vẫn thấy hơi lưu luyến. Bé Ngốc, đợi anh quay xong bộ phim này sẽ dẫn em đi nghỉ nhé, đến một nơi nào đó không có bóng người, đã rất lâu anh không có suy nghĩ này.”
Ngoài một tiếng “ừm” ra, Diêm Tiểu Đóa không thốt được lời nào nữa. Cô có thể nói gì đây? Cô còn gì mà không hài lòng nữa cơ chứ? Cô chỉ có thể đồng ý mà thôi.
Di động của Cố Nặc Nhất trong túi Diêm Tiểu Đóa rung lên, cô nhìn tên hiển thị trên màn hình: “Nặc Nhất, là người quản lý của anh gọi kìa.”
Vẻ rạng ngời ấm áp trên gương mặt Cố Nặc Nhất tan đi trong chớp mắt, anh cực kỳ miễn cưỡng nhận điện thoại. Anh chỉ yên lặng lắng nghe, rất lâu sau mới nói một câu: “Tôi không đồng ý”. Rồi anh nhanh chóng tắt máy.
Nhìn vẻ mặt không vui của Cố Nặc Nhất, Diêm Tiểu Đóa thuận miệng hỏi: “Có phải có việc gấp không anh?”
Cô hiểu chứ, công ty muốn để Vi An dựa vào Cố Nặc Nhất mà nổi tiếng, ví dụ như tung tin đồn, ví dụ như cùng diễn phim giả tình thật.
“Sao em lại không vui rồi?”
Diêm Tiểu Đóa ngẩng đầu lên, cố gượng cười: “Làm… làm gì có.”
“Em biết không, vì quan tâm đến em nên anh mới từ chối, bên công ty rất không hài lòng, nhưng họ làm gì được chứ.”
Cuối cùng Diêm Tiểu Đóa cũng không nhịn được hỏi: “Tại sao lại chọn em làm bạn gái của anh? Còn có rất nhiều cô gái xinh đẹp hơn, ưu tú hơn em mà.”
“Đừng nói nữa,” gương mặt vốn dịu dàng ấm áp của Cố Nặc Nhất lại trở nên lạnh tanh, “Coi như phần thưởng từ việc chăm sóc Bé Dưa đi.”
Phần thưởng từ việc chăm sóc Bé Dưa tốt vậy sao, ngoài những nụ hôn ngọt ngào, còn tặng kèm cả một anh bạn trai đẹp không tì vết. Diêm Tiểu Đóa mỉm cười, ý cười nhẹ tựa mây ấy phản chiếu vào trong mắt Cố Nặc Nhất, khiến vẻ lạnh lẽo của anh lại lần nữa tan ra.
Ngày kia đã phải về nước, vốn Diêm Tiểu Đóa chỉ có một cái túi du lịch, nhưng ai mà biết được Cố Nặc Nhất lại mua cho cô cơ man nào là đồ, quần áo trang sức nhiều đến không đựng hết, đành phải đi mua một cái va li da to hơn mang về. Diêm Tiểu Đóa phải tính toán không gian cẩn thận chi li lắm mới nhét đủ chỗ đồ đạc của mình vào va li.
“Anh đã ngắm được một căn biệt thự 400 mét vuông vị trí rất đẹp, nhưng chưa rảnh để sửa sang lại, em giúp anh trang trí được không? Bé Dưa dạo này hơi lười ăn, về nhà em bớt chút thời gian đưa nó đi bệnh viện kiểm tra nhé.”
Diêm Tiểu Đóa lôi cuốn sổ ghi chép ra, ra sức ghi lại những lời anh dặn, chỉ sợ bỏ sót mất điều gì.
“Về đến nơi anh sẽ chuyển máy bay bay thẳng đến Thanh Đảo luôn, bỏ đi mất một tuần lễ, e là đạo diễn đã phát điên mất rồi. Diêm Tiểu Đóa, anh vì em mà làm bao nhiêu việc khiến đoàn làm phim ghét bỏ, em phải nhớ kỹ anh tốt với em thế nào nghe chưa.”
Tay Diêm Tiểu Đóa run run, chữ đang viết bỗng xiêu xiêu vẹo vẹo. Cô nghẹn lời, như thể vừa phạm phải tội ác kinh thiên động địa: “Em… em xin lỗi…”
Cố Nặc Nhất cười cười bước lại gần, ngón tay gõ gõ vào cái trán trơn láng của cô: “Em đúng là ngốc.” Anh xòe tay ra trước mặt Diêm Tiểu Đóa: “Lấy điện thoại ra đi, trước khi về nước phải gọi điện cho Tiểu Nhã đã.”
Diêm Tiểu Đóa vội vàng lôi điện thoại của Cố Nặc Nhất từ trong túi mình ra. Sau tiếng mở máy nhẹ nhàng nhanh gọn, hàng loạt chuông tin nhắn dồn dập đổ tới, Cố Nặc Nhất đang chầm chậm lật xem bỗng dưng cau mày, trong một thoáng buông tay, điện thoại liền rơi xuống đất.
Diêm Tiểu Đóa vội cúi xuống nhặt giúp anh, may mà điện thoại rơi còn chưa vỡ. Cô vốn không định đọc tin nhắn của Cố Nặc Nhất, nhưng ánh mắt vẫn cứ vô tình lướt qua những ký tự trên màn hình: “Cố Tây Lương qua đời rồi, tang lễ ấn định vào ngày 15 tháng 8, luật sư của nhà họ Cố tìm anh…”






Trái tim Diêm Tiểu Đóa không khỏi lỡ một nhịp, mới mấy ngày trước Cố Tây Lương còn xuất hiện tại buổi ra mắt một bộ phim điện ảnh cơ mà. Cố Nặc Nhất thẫn thờ đi tới khung cửa sổ sát đất, bóng dáng anh cô đơn lạc lõng, giống như cái cây cô đơn giữa cánh đồng lúa mì. Diêm Tiểu Đóa bật tin nhắn lên đọc lại, hôm nay là 14 tháng 8, tang lễ sẽ diễn ra vào ngày mai. Không còn thời gian để thong thả nữa rồi, cô bước tới, vỗ nhẹ vào vai anh: “Anh mau quay về đi, một mình em có thể lấy lại số tiền đặt cọc ở bệnh viện mà, tang lễ quan trọng gấp gáp hơn nhiều mà.”
Cố Nặc Nhất khẽ thở dài, anh xoay người ôm lấy Diêm Tiểu Đóa: “Thế cũng được, anh sẽ đổi vé máy bay, quay về Bắc Kinh luôn hôm nay.”
Hai người tay nắm tay, lưu luyến mãi không nỡ rời, cho đến khi Cố Nặc Nhất bước vào khu kiểm tra an ninh, Diêm Tiểu Đóa mới rời khỏi sân bay. Cô hơi thất thần ngồi trên taxi, tuy đôi tay đang chạm khẽ vào cạnh má, nơi Cố Nặc Nhất vừa hôn, nhưng trong lòng lại phiền muộn. Cố Tây Lương là người