Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.

.
"Tôi đã nói trước là đừng có đi cùng rồi, giờ bị hắt hủi vậy, vui chưa?"
Nghe Tiểu Nhã hỏi, Vi An cũng thật không vui: "Em và anh ấy xứng đôi thế
cơ mà, nếu thực sự trở thành một cặp thì tốt biết bao."
Công việc của Diêm Tiểu Đóa chính thức vào guồng, cô phải học đủ thứ, tham gia đủ các chương trình nghệ thuật tổng hợp, còn đóng vai nữ chính trong một số video ca nhạc, dần dần lọt vào mắt công chúng. Tuy những công việc hiện tại cô làm không khác mấy so với trước kia, nhưng những bộ phim hay quảng cáo nhận được đã lên hẳn một đẳng cấp khác. Cuộc sống của cô vẫn vậy, không giàu có, nhưng dư dả hơn trước rất nhiều.
Ngày hôm sau cô thức dậy với đôi mắt gấu trúc thâm quầng. Từ khi ký hợp đồng tới giờ, cô không còn cơ hội để ngủ nướng nữa. Từ chỗ cô tới công ty phải đi mất mấy tiếng đồng hồ liền, vì thế 6 giờ cô đã phải ra khỏi cửa. A Hoa đang đợi ở dưới, cô đẩy cửa ra, thì thấy A Hoa có gì đó rất kì quặc: "Tiểu Đóa,
chiếc Rolls Royce lại đỗ ở kia rồi!"
Diêm Tiểu Đóa ghé đầu nhìn, quả nhiên là chiếc Rolls Royce của Hà Trục. Anh tài xế xuống xe, đến gần bên cô: "Diêm tiểu thư, tổng giám đốc Hà muốn
đón cô đi dùng bữa sáng."
Bữa sáng? Diêm Tiểu Đóa hơi luống cuống: "Nhưng như thế sẽ mất buổi
học luyện thanh sáng nay."
"Tổng giám đốc đã giúp cô hoãn lại toàn bộ rồi."
Diêm Tiểu Đóa biết rằng chẳng còn lý do nào để từ chối nữa, cô vẫy tay
chào A Hoa rồi ngồi lên chiếc Rolls Royce. Mới 6 giờ sáng nên đường khá vắng, chiếc xe bon bon lăn bánh. Họ đến một khu nằm kề bên non nước mà trước giờ Tiểu Đóa chưa từng nhìn thấy, nơi đó xây toàn những ngôi biệt thự biệt lập. Bề ngoài những căn biệt thự ấy có vẻ khá cổ kính, chắc là được xây dựng từ lâu rồi. Cô theo sau người giúp việc bước vào, vừa đi vừa ngắm nghía ngôi nhà, ngôi nhà được bài trí theo kiểu Trung Quốc cổ điển nhưng lại không lỗi thời, chỉ có điều màu sắc u tối của đồ đạc trong nhà khiến cho bầu không khí có chút ngột ngạt.
Người giúp việc mở cửa phòng ăn, một chiếc bàn ăn cực dài chiếm trọn tầm mắt, trên bàn bày hoa tươi, còn Hà Trục lại đang ngồi bên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ đợi cô. Nắng sớm xuyên qua những ngọn cây rọi vào chiếc khăn trải bàn tinh xảo, cũng chiếu rọi lên những ngón tay thon dài của Hà Trục. Anh mặc một chiếc áo sơ mi hoa nhí bằng cotton, ống tay áo xắn lên để lộ cánh tay trắng nõn. Hiếm khi thấy Hà Trục đeo cặp kính gọng vàng, anh đang xem cuốn sách hội họa trong tay, mái tóc màu hạt dẻ khẽ rủ trên bờ vai khiến gương mặt càng lộ vẻ chăm chú.
Người giúp việc đứng kế bên khẽ nhắc: "Cô Diêm đến rồi ạ, bây giờ bắt đầu
dùng bữa được chưa ạ?"
Hà Trục không ngẩng đầu mà chỉ ừ một tiếng. Diêm Tiểu Đóa đứng xa xa bên chiếc bàn dài nhìn Hà Trục. Cặp kính đã làm mờ đi vẻ hút hồn tà mị của Hà Trục, thêm vào vài phần thư sinh. Mãi tới tận lúc này, Diêm Tiểu Đóa mới cảm thấy anh giống một nhà kinh doanh. Bát đũa nhanh chóng được bày biện khắp chiếc bàn tròn. Hà Trục gỡ kính xuống, bỏ cuốn sách tranh trong tay ra:
"Mau lại đây ngồi, đứng ngây ra đó làm gì?"
Diêm Tiểu Đóa vụng về ngồi xuống đối diện Hà Trục. Ngoài bậu cửa sổ ngập nắng rắc đầy những hạt gạo nhỏ, một bầy chim sẻ đang vui mừng mổ ăn, cách một lớp cửa kính vẫn nghe được tiếng chiếp chiếp nho nhỏ của
chúng. Bữa sáng toàn những món đặc sản của Bắc Kinh - bánh bao, quẩy, sữa
đậu nành, tất cả đều được đựng trong những món đồ sứ trong vắt, dường như những món đồ nhỏ nhất cũng có giá trị rất lớn.
Hai người lẳng lặng ăn, thỉnh thoảng có tiếng bát đũa khẽ chạm vào nhau. Đang ăn thì người giúp việc đưa điện thoại tới cho Hà Trục, anh ngang nhiên nhấc máy chuyện trò rất lâu. Diêm Tiểu Đóa chỉ cúi đầu ăn, cô cứ nghĩ rằng người như Hà Trục sẽ bình minh vào lúc gần trưa, không ngờ anh lại chăm chỉ điều độ đến vậy. Nghe điện thoại xong Hà Trục không ăn nữa mà chỉ nhấp một ngụm trà xanh: "Theo những số liệu phản hồi mới nhất thì thành tích trên bảng xếp hạng của đĩa đơn vừa qua không tồi, thời gian tung ra album mới
không thay đổi."
Nghe thấy vậy, Diêm Tiểu Đóa mới nhè nhẹ kéo khóe môi lên: "Tôi sẽ cố
gắng hết sức."
Hà Trục uể oải vươn vai: "Lẽ ra tôi không nên can thiệp quá nhiều vào chuyện của cô, nhưng đã lỡ nhúng tay vào rồi. Nên Diêm Tiểu Đóa, cô nên báo
đáp tôi thế nào đây?"
Báo đáp thế nào? Từ trước giờ cô chưa từng nghĩ tới. Diêm Tiểu Đóa gác
đũa xuống, nhỏ giọng: "Tôi sẽ liều mạng kiếm tiền cho công ty."
Hà Trục cười khẩy vài tiếng: "Ha, đúng là đồ cổ lỗ sĩ. Ngày mai tôi phải ra nước ngoài mở triển lãm, hôm nay cô ở bên tôi một ngày coi như là báo đáp
đi."
Diêm Tiểu Đóa thở phào nhẹ nhõm, chỉ đơn giản như vậy thôi sao. Hà Trục không lái chiếc Harley của anh cũng không đưa Diêm Tiểu Đóa đi dự tiệc. Biệt thự nằm ngay bên hồ, hai người mỗi người một chiếc cần ngồi bên bờ hồ nơi phủ đầy những lá rơi câu cá. Buổi sáng cứ thế trôi qua, bữa trưa họ nấu món cá hấp. Sau buổi trưa ngập tràn nắng ấm, hai người lên sân thượng. Hà Trục lấy giá vẽ ra, Diêm Tiểu Đóa tuy mình mẩy đau ê ẩm, nhưng vẫn cắn răng ngồi


Snack's 1967