Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341409
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1409 lượt.
ả nhiên, cô vĩnh viễn không bao giờ đoán nổi hành động tiếp theo của
Hà Trục. Cô mân mê chuỗi hạt trên túi: "Chẳng phải anh rất ghét tôi ư, sao lại
muốn tôi ký tên?"
"Không thích cũng phải ký, để tránh về sau nổi tiếng rồi cô lại chẳng coi tôi
ra gì."
Diêm Tiểu Đóa nhận lấy tấm ảnh, lắp bắp một câu: "Tôi sao dám"
Ký tên xong cô xuống xe đi thẳng, không dám ngoái đầu lại. Hà Trục nhìn
bóng dáng hiu hắt của cô, u uất nói: "Diêm Tiểu Đóa, hình như trong lòng cô,
Cố Nặc Nhất rất quan trọng?"
Diêm Tiểu Đóa vội dừng những bước chân vội vã, kéo chặt áo khoác: "Tổng
giám đốc Hà, anh thật nhiều chuyện."
"Xem ra cô là ngầm công nhận rồi à?"
Hà Trục còn chưa được nghe câu trả lời anh mong muốn thì Tiểu Đóa đã
bước vào cổng, tài xế cũng đã lên xe. Thấy đèn nhà Tiểu Đóa sáng, chiếc Rolls Royce mới quay đầu rời đi. Trong xe tối om, Hà Trục khẽ miết ngón tay thon dài lên bức ảnh, chữ ký của cô giống hệt ngày xưa, kiểu chữ nghệ thuật phức tạp. Cứ tưởng cô ấy chỉ biết quan tâm để ý tới bản thân, xem ra cũng có lúc anh đoán nhầm.
Về tới nhà, Tiểu Đóa thay ngay bộ quần áo hở hang kia ra, rửa sạch lớp
trang điểm dày cộm trên mặt. Cô đứng ngắm mình trước gương hồi lâu, tuy là
khuôn mặt của mình nhưng sao lại thấy xa lạ. Cô lên giường ngủ sớm, nhưng cứ nhớ đến cảnh tượng ngày hôm nay của Nặc Nhất, cô không cách nào ngủ nổi. Thấp thỏm, cô gọi điện cho Vi Vi: "Chị Vi Vi, Nặc Nhất đã đỡ hơn chút nào
chưa ạ?"
"Nó tỉnh rồi, cám ơn em quan tâm. Nghỉ sớm đi, mai còn đi làm nữa."
Lúc này Diêm Tiểu Đóa mới thấy an tâm, nếu như hôm nay cô không tới lấy
sợi dây chuyền Miffy thì Nặc Nhất sẽ ra sao? Liệu có phải cứ thế hôn mê bất
tỉnh trên giường mà không ai hay biết không?
Cố Nặc Nhất nằm trọn một ngày trong bệnh viện mới tỉnh hẳn, nhìn từng giọt nước cất chảy mà lòng anh phiền muộn. Đang định rút kim ra thì bị Vi Vi
ngăn lại: "Ít ra cũng phải truyền hết chai này mới đi chứ?"
"Bây giờ tôi muốn về nhà."
"Vừa nãy Tiểu Đóa gọi điện hỏi thăm, con cứ như vậy nó sẽ lo lắm."
Lúc này cử động của Nặc Nhất mới dừng lại, anh nằm xuống, hai bên thái
dương vẫn đau âm ỉ. Đó là những di chứng không thể tránh khỏi sau mỗi lần phát bệnh. Trong trí nhớ mơ hồ, hình như Diêm Tiểu Đóa xoa bóp đầu cho anh, nhưng những cơn đau co giật dữ dội đã khiến anh mất đi tri giác. Thấy con trai không hành động ngốc nghếch nữa, Vi Vi thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ nhờ Tiểu Nhã xin phép nghỉ cho con rồi, con nghỉ ngơi vài ngày rồi hãy quay lại
làm việc."
Cố Nặc Nhất vừa mới bình tĩnh trở lại đã gắt lên: "Ai cần bà sắp đặt cuộc
sống của tôi? Cho dù mệt chể lăn ra đấy thì cũng chẳng liên quan gì tới bà."
Những câu chuyện của bọn họ luôn luôn tồn tại khoảng cách xa lạ, lòng Vi
Vi đau nhói: "Thấy con thế này, mẹ đau lòng lắm."
Cố Nặc Nhất hừ mũi cười: "Nếu bà thương tôi, sao lúc đó bà không nghĩ tới cảm nhận của tôi mà lên báo lên đài khóc lóc kể lể? Bà có biết không, trong tang lễ của Cố Tây Lương, tôi chịu đủ những ánh mắt coi thường khinh rẻ rồi."
Nghe những lời nói của Cố Nặc Nhất, hốc mắt Vi Vi đỏ lên: "Mẹ biết là mẹ
sai rồi, mẹ đang bù đắp cho con mà, mẹ nghĩ đủ mọi cách để bù đắp, chỉ
mong con nhận lại người mẹ này thôi."
"Bù đắp? Bà định bù đắp thế nào đây?" Đối với Cố Nặc Nhất, những giọt nước mắt của Vi Vi là rẻ mạt nhất.
"Ấm áp, mẹ sẽ cho con sự ấm áp mà con muốn."
Chưa nói dứt lời thì Vi An và Tiểu Nhã đã đẩy cửa vào, vừa vặn ngắt quãng
cuộc nói chuyện gượng gạo của hai người. Vi Vi mỉm cười với Tiểu Nhã, cầm túi lên rồi vội vàng bỏ đi, chỉ nghe tiếng bước chân vội vã trên hành lang bệnh viện.
Phòng bệnh trở lại yên tĩnh, ngoài cửa sổ mặt trời lặn dần về tây, Cố Nặc Nhất lặng thinh, chỉ lấy tay che mắt. Mười mấy năm trước, cũng một buổi chiều ấm áp thế này, anh và Vi Vi ngồi đợi trong phòng hóa trang chờ đợi ghi hình. Anh cố kiễng đôi chân bé nhỏ lên cọ vào má mẹ, cố lau cho mẹ những giọt nước mắt vương dưới cằm.
"Mẹ à, mình về nhà được không? Bé Cưng không cần bố nữa, Bé Cưng chỉ
cần mẹ thôi."
Ngày bé Cố Nặc Nhất lúc nào cũng rụt rè, dù với Vi Vi cũng luôn cẩn thận nhẹ nhàng. Vi Vi khi ấy sắp tròn hai mươi tuổi ôm chặt anh nói, sao lại không cần bố chứ, mẹ sẽ cho cả thiên hạ biết rằng Cố Tây Lương là bố con.
"Anh Tiểu Nhất ăn táo đi."
Vi An đưa cho anh miếng táo đã gọt vỏ. Cô gọt rất cẩn thận kỹ càng, cả
một đoạn vỏ dài không đứt chút nào nằm ngay ngắn trên mặt bàn. Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, mà Vi An chuyển cách xưng hô từ "tiền bối" sang thành "anh", Cố Nặc Nhất rất không thích. Anh hất nhẹ cổ tay, miếng táo rơi xuống đất, lăn long lóc dưới giường. Vi An ngẩn người nhìn miếng táo dính đầy bụi, niềm vui sướng tràn ngập trong lòng bỗng chốc tan biến.
Cố Nặc Nhất gượng dậy, chỉnh lại những nếp nhăn trên vạt áo sơ mi, nhận
lấy chìa khóa xe từ tay Tiểu Nhã rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh. Vi An không cam tâm thấy anh đi mỗi lúc một xa, muốn đuổi theo thì bị Tiểu Nhã chặn lại