Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341411
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.
."
Có lẽ bởi vì Vi Vi nay đã trở thành cấp trên của mình, giữa Diêm Tiểu Đóa và bà bỗng có chút xa cách: "Xin chị hãy yên tâm, em sẽ không khiến công ty
phải thất vọng đâu ạ."
"Còn nữa, trong thời gian ký hợp đồng không được yêu đương, tuy trên
hợp đồng không yêu cầu, nhưng chị hy vọng em sẽ đặt sự nghiệp lên hàng
đầu."
Bước ra khỏi phòng làm việc của Vi Vi, Diêm Tiểu Đóa thở phào nhẹ nhõm,
đúng là công ty lớn có khác, nói năng cũng phải cẩn thận từng li từng tí.
Theo kế hoạch của công ty, Diêm Tiểu Đóa phải thể hiện phong cách "nữ thần gợi cảm bốc lửa" để tái xuất giang hồ. Bởi vậy, cô phải thay đổi hoàn toàn mọi thứ từ trang phục cho đến tóc tai. Mái tóc màu hạt dẻ dài ngang lưng sẽ thay thế cho mái tóc đen dài trước ngực, váy ngắn ôm sát trễ ngực cùng với giày cao gót mười phân sẽ trở thành những vật bất ly thân của cô sau này.
Đứng trước gương với diện mạo mới, Diêm Tiểu Đóa gượng gạo kéo kéo cổ áo lên. Cả nửa ngực lộ ra ngoài khiến cô cảm thấy bất an. Nhưng chính cái hình tượng táo bạo lộ liễu này rồi sẽ theo cô rất lâu, muốn bỏ cũng không bỏ được. Nhà tạo mẫu thấy cô có những hành động như vậy, không khỏi ngạc nhiên: "Ảnh khỏa thân của cô cũng tung đầy ra rồi, lộ có một tí thế này thì ăn
thua gì?"
Diêm Tiểu Đóa á khẩu, tuy rằng mọi việc không phải như mọi người nghĩ, nhưng có giải thích cũng chẳng ích gì. A Hoa vỗ nhẹ vào vai cô: "Đẹp quá đi mất, mình phải tự tin, phải tự tin lên!" Diêm Tiểu Đóa không nhịn được nhếch miệng, đúng vậy, ngoài tự tin và nỗ lực ra thì cô cũng chẳng biết mình còn có thể làm được gì nữa.
Công ty có một nơi gọi là con đường vinh quang, đó là một hành lang trải đầy những ngôi sao sáng. Trên các bức tường hành lang treo kín những bức ảnh cực lớn của các nghệ sĩ. Cô đang bước đi giữa những diễn viên mà tên tuổi họ đã thành quen thuộc. Trong số họ, người thì lạnh lùng, người lại quyến rũ, liệu có bao nhiêu người được là chính mình đây? Đi mãi đi mãi, đến điểm cuối hơi tăm tối cô thấy bức "Niết bàn", trong bóng tối hơi âm u, bức tranh tỏa ra ánh sáng dị thường.
Diêm Tiểu Đóa ngắm bức tranh, âm thầm tự nhủ với lòng rằng, không lâu
nữa thôi, mình sẽ đứng ở nơi sáng nhất, rồi nhất định anh sẽ nhìn thấy em!
"Tiểu Đóa, có cuộc gọi của tổng giám đốc Hà."
Dòng suy nghĩ cứ thế bị ngắt quãng, Diêm Tiểu Đóa đón lấy điện thoại từ
tay A Hoa. Trong điện thoại, Hà Trục ngắn gọn nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh: "Tôi đang ở dưới sảnh công ty, có một buổi tiệc tối, đang thiếu người đi
c ù n g ."
Diêm Tiểu Đóa không thay quần áo mà chỉ với thêm chiếc áo khoác rồi đi xuống. Ngoài trời lạnh cắt da cắt thịt, cô mặc chiếc váy ngắn cũn ngang đùi mà người cứ run bần bật, mãi đến lúc chui vào bên trong chiếc Rolls Royce của Hà Trục mới thấy ấm hơn một chút. Hà Trục nghiêng đầu nhìn cô: "Tạo hình thế này cũng không tồi nhỉ. Mấy ngày nữa công ty sẽ giới thiệu cho cô vài người làm âm nhạc để cô làm quen, cứ ra đĩa đơn để thử sức cái đã." Mới chỉ nói được một nửa thì Hà Trục chú ý làn da cổ trắng ngần của cô "Sợi dây
chuyền Miffy đâu rồi?"
Diêm Tiểu Đóa sờ lên cổ thì thấy cổ trống trơn, không đeo một vật trang sức nào. Thôi chết rồi, lâu lắm cô cũng không thấy sợi dây chuyền Miffy đó đâu.
Hà Trục thấy cô thất thần như vậy thì cau mày: "Đừng có nói là làm mất rồi
đấy nhé?"
Diêm Tiểu Đóa rất sợ Hà Trục, cô cũng không biết anh ta sẽ làm những gì tiếp theo, chỉ nghĩ đến thôi cô đã thấy căng thẳng lắm rồi: "Làm làm sao mà
mất được, chắc bị rơi ở nhà Cố Nặc Nhất thôi."
"Vậy thì bây giờ đến nhà hắn lấy!". Chiếc Rolls Royce phóng thẳng về phía nhà Cố Nặc Nhất.
Cô sợ đến tê tái, sao mọi việc lại trở nên phức tạp ngoài tầm kiểm soát thế này: "Tổng giám đốc Hà, hôm khác tới lấy có được không? Quan hệ của tôi và
anh ấy giờ ngượng ngập lắm."
"Không được, đi ngay bây giờ!"
Không có bất cứ một trở ngại nào trên đường nên chỉ ít phút sau chiếc Rolls
Royce đã đậu trước cửa nhà Cố Nặc Nhất. Cô siết chặt tay, nhìn về phía cửa
sổ.
Hà Trục liếc mắt nhìn chiếc đồng hồ Vacheron Constantin trên cổ tay: "Cho
cô thời gian mười phút, đi nhanh về nhanh."
Từng đợt gió thổi lạnh buốt xương, Diêm Tiểu Đóa giậm chân không ngừng mong bớt chút lạnh: "Tổng giám đốc Hà, đề hôm khác được không? Tôi sẽ bảo
trợ lý tới lấy cũng được"
"Nếu trong ngày hôm nay mà tôi không nhìn thấy sợi dây chuyền Miffy đó,
thì đừng nghĩ tới chuyện ra đĩa đơn kia nữa."
Anh ta đã nói đến mức này rồi, Diêm Tiểu Đóa biết rằng cô chẳng còn sự lựa chọn nào khác, đành muối mặt bước lên lầu. Thang máy đi thẳng lên tầng hai mươi. Đứng lặng trước số nhà quen thuộc, cô phảng phất nghe thấy tiếng kêu của Bé Dưa từ bên trong căn phòng. Cô thấp tha thấp thỏm ấn chuông, nhưng không ai trả lời, mà chỉ thấy tiếng Bé Dưa kêu càng rõ ràng hơn, Diêm Tiểu Đóa nghĩ chắc Cố Nặc Nhất không có nhà, bèn lục túi lấy chìa khóa ra. Dù với tính cách của Cố Nặc Nhất thì chắc chắn anh đã đổi khóa khác rồi, nhưng cô vẫn muốn thử mở xem sao.
Thời khắc cắm chìa khóa vào ổ, Diêm Tiểu Đ