The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.

óa thở phào nhẹ nhõm, may mà Cố Nặc Nhất chưa thay khóa khác. Cô nhẹ nhàng bước vào rồi nhẹ nhàng di chuyển. Thế này lại hóa hay. Tiểu Đóa mở cửa ra, Bé Dưa đứng bên cửa ngước đầu nhìn cô kêu meo meo. Tiếng kêu của nó mới thương tâm làm sao. Tiểu Đóa cúi cúi đầu mỉm cười gãi nhẹ tai nó: "Ngoan nhé, tao đến lấy một thứ
rồi sẽ đi ngay."
Tiểu Đóa nhớ là cô để sợi dây chuyền dưới chậu hoa trong phòng ngủ của khách, sợi dây chuyền Miffy tinh khiết ấy quý giá như vậy, cô giấu ở nơi an toàn một chút cũng là điều đương nhiên. Cô dùng hết sức đẩy cái bình hoa xương rồng cao hơn hai mét sang một bên. Sợi dây chuyền vàng nguyên chất vẫn nằm ngay bên dưới. Cô nhặt sợi dây chuyền lên, thổi qua lớp bụi bám trên đó rồi đeo lên cổ. Bé Dưa vẫn cứ meo meo inh ỏi bên tai, cô suỵt nó một tiếng:
"Nhỏ tiếng chút nào, papa mà biết mày không ngoan sẽ giận cho mà xem."
Cô kéo kín áo khoác rồi bước ra ngoài. Không ngờ Bé Dưa từ phía sau nhảy
phốc lên, móng vuốt nhọn hoắt của nó cào một vết dài vào chân tất của cô, quẹt cả vào da thịt. Tiểu Đóa nhíu nhíu mày, chân cô đang rỉ máu. Bé Dưa lao như điên tới cánh cửa phòng ngủ chính, dùng cái đầu nho nhỏ đập mạnh vào cửa. Tiếng đập cồm cộp làm cô cuống cuồng sợ hãi.
Cô khó hiểu mở cửa phòng ra, thấy cảnh tượng trước mặt thì không cách nào bình tĩnh nổi.
Nặc Nhất đang cuộn mình rên rỉ trên chiếc giường rộng hai mét, ga trải giường nhăn nhúm chứng tỏ anh đã giãy giụa rất lâu rồi. Tiểu Đóa tiến lại gần, mới phát hiện mồ hôi trên trán anh đang chảy đầm đìa ướt cả gối. Tiểu Đóa hoảng hốt tháo giày trèo lên giường: "Nặc Nhất, bệnh đau nửa đầu của anh lại
tái phát à?"
Tuy Cố Nặc Nhất không trả lời, nhưng cô biết rằng lúc này anh đang rất đau đớn. Lần trước khi Nặc Nhất phát bệnh, Tiểu Đóa cũng tìm kiếm một chút thông tin trên mạng biết rằng những người mắc chứng bệnh này một năm sẽ bị phát bệnh mấy lần, nếu tĩnh dưỡng và ăn ngủ điều độ mới thuyên giảm. Nhưng Cố Nặc Nhất ăn uống nghỉ ngơi cực kỳ không điều độ, nên bệnh tình ngày càng trầm trọng.
Diêm Tiểu Đóa không biết phải làm gì ngoài việc không ngừng xoa bóp đầu cho anh: "Bây giờ anh thấy đỡ hơn chút nào chưa? Nặc Nhất, anh trả lời em
đi, được không?"
Cơn đau đầu vốn vô cùng dữ dội dần dần lắng xuống, anh gối đầu trên chân cô lặng thinh không nói một lời, Diêm Tiểu Đóa hoảng hốt: "Anh anh
ngủ rồi ư?"
Môi anh tái nhợt, mắt sâu hốc hác. Chết rồi! Đây đâu phải là ngủ, rõ ràng là
hôn mê bất tỉnh mà!
Diêm Tiểu Đóa không biết phải làm sao, chuông điện thoại trong túi cứ reo không ngừng. Tiểu Đóa lập cập nghe điện thoại. Trong điện thoại là giọng
thiếu kiên nhẫn của Hà Trục: "Hết mười phút rồi, sao cô còn chưa xuống?"
"Tổng giám đốc Hà, Cố Nặc Nhất anh ấy đang hôn mê bất tình, xin anh
hãy cứu lấy anh ấy."
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc lúc nào cũng khiến cho người ta phải lo âu, truyền nước xong, lông mày Cố Nặc Nhất mới dần dần dãn ra, nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại. Tiểu Đóa khẽ vuốt má anh, gò má vẫn lạnh buốt. Cô còn đang thẫn thờ thì Vi Vi đẩy cửa xông vào, Diêm Tiểu Đóa thấy bà liền lập tức đứng dậy.
Vi Vi hỏi han y tá về tình trạng của Nặc Nhất rồi mới an tâm ngồi xuống. Bà kéo tay Tiểu Đóa nói: "Cảm ơn em đã gọi điện thoại cho chị. Tối nay em còn
phải dự tiệc nữa phải không? Mau đi đi kẻo muộn. Yên tâm, ở đây có chị rồi."
Diêm Tiểu Đóa ra khỏi phòng bệnh. Chiếc Rolls Royce vẫn đang đỗ trước cổng viện, Diêm Tiểu Đóa vẫn chưa mở cửa xe, Hà Trục đã hạ kính xuống. Cô đứng cạnh cửa nhìn Hà Trục đang ngồi trong xe, ánh đèn dìu dịu rọi vào mặt anh, lông mày và đôi mắt dài hẹp cân xứng với bờ môi mỏng. Vẻ đẹp của Hà Trục tựa như trăng rằm rọi vào giếng nước trong, không sao nhìn thấy đáy. Tiểu Đóa chợt hốt hoảng, đôi mắt ấy, lông mày ấy thật quen thuộc, từ cái nhìn đầu tiên đã thấy quen thuộc rồi.
Một làn gió thổi qua, Diêm Tiểu Đóa rùng mình: "Tổng giám đốc Hà, chúng
ta đi thôi."
Hà Trục nhướn mi: "Bộ dạng cô thế này, không sợ làm tôi mất mặt à?"
Tất ống của cô đã bị cào rách thê thảm, chân còn bị mèo cào chảy máu, lớp
phấn trên mặt thì lem nhem. Cô mím chặt môi, không biết phải nói gì nữa.
Hà Trục ghét phải nhìn cô đứng co ro run rẩy giữa cái lạnh như vậy: "Lên
xe đi!"
Tối hôm đó họ không tham gia buổi tiệc nào hết. Tuy Diêm Tiểu Đóa cảm thấy rất tiếc, nhưng vẫn nghe theo sự sắp xếp của Hà Trục. Chiếc Rolls Royce dừng dưới nhà Tiểu Đóa, lái xe xuống xe, đứng đợi ở một nơi cách đó không xa, lúc này trên xe chỉ còn lại Hà Trục và Diêm Tiểu Đóa.
"Thành thật xin lỗi, đã không giúp được gì, còn làm phiền anh nữa."
Vốn định chuyện trò vài câu rồi rời đi, nhưng Hà Trục lại không đáp lời. Tiểu
Đóa thấy hơi gượng gạo, đi không được mà ở cũng chẳng xong. Sau phút trầm lặng ngắn ngủi, bỗng một bức ảnh được đưa đến trước mặt Tiểu Đóa, đó là bức ảnh được chụp ở Phi Thiên sau khi cô tạo hình xong, ánh mắt hoang dại cùng với làn môi đỏ mọng quyến rũ tỏa ra sức hút vô cùng mãnh liệt.
"Lần ký tên đầu tiên sau khi ký kết hợp đồng phải nhất định thuộc về tôi."
Qu