Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341417
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.
gắm nhìn cảnh non non nước nước bên ngoài, nơi này đẹp tựa tranh - cả con người lẫn cảnh sắc. Thỉnh thoảng lại thấp thoáng những giai điệu thanh nhã của những quán hàng nhỏ ven đường, càng làm cho chốn này tách biệt hơn với thế giới phồn hoa bên ngoài. Hôm nay là ngày mùng một tháng một, album mới của cô sẽ phát hành vào đúng
ngày Valentine. Tuy vẫn còn một khoảng thời gian nữa, nhưng trong cô đã
tràn ngập những chờ mong bé nhỏ.
Đi qua một đoạn đường khúc khuỷu cuối cùng cũng tới Lệ Giang, Diêm Tiểu Đóa cầm vài xiên thịt viên nướng vừa đi vừa ăn, tiện thể mua chút quà lưu niệm nhỏ về tặng những nghệ sĩ có quan hệ thân thiết với cô trong công việc.
"Tiểu Tiểu Đóa, mau nghe điện thoại đi!" A Hoa hỏa tốc từ xa phi tới, hổn hà hổn hển đưa điện thoại cho cô.
Đầu dây bên kia là Nhược Lan, cô chăm chú lắng nghe, nhưng đầu óc sớm đã loạn hết cả lên: "Chị Nhược Lan, thực sự không phải do em làm lộ ra ngoài.
Em vẫn đang quay MV mà, em không biết gì hết."
Lúc này Diêm Tiểu Đóa đang không bình tĩnh nổi, họ trốn vào một ngõ nhỏ yên tĩnh, không khí thật nặng nề. A Hoa lòng dạ rối bời đi đi lại lại trước mặt cô: "Rốt cuộc là ai làm cơ chứ? Cách ngày ra mắt có mấy hôm mà các bài hát đã phát tán đầy trên mạng rồi! Kẻ nào thất đức thế không biết! Anh rủa cho
nó đẻ con ra không có hậu môn!"
Diêm Tiểu Đóa không biết phải nói gì, sắp đến ngày thấy ánh mặt trời, vậy mà còn xảy ra sự cố, trong album có tổng cộng mười ba bài hát mới, sáng nay đã trôi nổi trên mạng những mười bài. Những nghệ sĩ đi trước cũng xảy ra sự cố tương tự, nhưng cũng chỉ là sao chép vụng trộm rồi truyền lên mạng, không nghiêm trọng như tình hình của cô lúc này, thật khiến người ta phải lao tâm khổ tứ.
"Hay em đắc tội với ai? Rồi người ta cố ý trả thù! Làm gì có chuyện ly kỳ thế
c h ứ ."
"A Hoa, anh im lặng một chút có được không?"
A Hoa không nói lời nào nữa, chỉ ngồi xổm trên thềm đá hút hết điếu này
đến điều khác. Diêm Tiểu Đóa thở dài, cho dù tâm trạng có tệ hơn đi chăng nữa, thì vẫn phải hoàn thành công việc.
Cảnh quay trên núi tuyết Ngọc Long chẳng thoải mái chút nào, cô mặc một
chiếc váy đỏ tươi đứng dưới chân núi tuyết, từng đợt gió lạnh buốt ồ ạt thổi
qua, toàn thân cô run lẩy bẩy. Ấy thế mà cô còn phải nở nụ cười ngước nhìn ngọn núi, cứ thế cười đến khi miệng mồm cứng đơ lại mới xuống núi. Cô đổi chuyến bay, suốt đêm quay về Bắc Kinh. Trời vừa sáng, cô đã đến ngay tổng công ty, đợi mãi tới mười giờ mới gặp được Vi Vi.
Vi Vi nghiêm nghị ngồi trên ghế giám đốc mãi không nói gì, làm Diêm Tiểu Đóa nơm nớp lo sợ.
Thấy bộ dạng Diêm Tiểu Đóa như vậy, Vi Vi thở dài: "Em đúng là xui xẻo, nếu không phải tổng giám đốc Hà đã có lời, thì lần đầu tiên phát hành album không lên tới con số một trăm ngàn bản đâu. Tuy em xuất thân từ ngôi sao thiếu nhi, nhưng đối với công ty mà nói thì vẫn là người mới. Bây giờ sức ép về giá thành lớn như vậy, lại còn xuất hiện thêm chuyện này nữa." Diêm Tiểu Đóa không dám nói gì hết, cô ấm ức và buồn bã, nhưng lại chẳng biết phải làm sao.
Vi Vi day huyệt thái dương rồi nói tiếp: "Tuần sau sẽ tung ra album sớm
hơn dự tính, nhớ phối hợp tốt công tác tuyên truyền."
Diêm Tiểu Đóa đờ hết cả người ra, cứ như vậy đi về nhà, ngơ ngẩn ngồi trên ghế sofa cùng A Hoa, đói rồi thì đi úp hai bát mì tôm, ăn xong lại tiếp tục thở dài. Bắt đầu từ ngày mai, lượng công việc của Diêm Tiểu Đóa tăng lên gấp hai lần bình thường, các hoạt động tuyên truyền quảng cáo trên đủ loại phương tiện truyền thông tới tấp không ngừng. Tuy rất mệt mỏi rất vất vả, nhưng cô biết mình không còn sự lựa chọn nào khác, lúc này cô chỉ hy vọng công ty không bắt cô bồi thường.
Diêm Tiểu Đóa trở về nhà vào lúc đêm khuya, đi giày cao gót cả một ngày, chân cô vừa đau vừa nhức. Những lúc quá mệt mỏi, cô thậm chí còn không ngủ nổi. Tết năm nay đến sớm hơn mọi năm, cuối tháng một dương đã là đêm giao thừa, chỉ còn lại hơn hai mươi ngày nữa, không khí phố phường đông vui tấp nập. Nhân lúc trời tối, Diêm Tiểu Đóa nhàn tản đi dạo phố, cuối cùng thì album cũng đã phát hành, tạm thời cô cũng xả hơi một chút.
Tình cờ đi qua cửa hàng băng đĩa, nhìn những tờ poster dán trên cửa kính, nơi bắt mắt nhất chính là cô, một Diêm Tiểu Đóa nóng bỏng gợi cảm đang
mỉm cười trên tấm hình. Những chiếc đĩa nhạc xếp thành hàng bày trên giá,
cô hy vọng biết bao trong nháy mắt chúng đều được bán hết.
Diêm Tiểu Đóa nhận được điện thoại của A Hoa: "Hôm nay là mùng tám tháng chạp, trong chùa nấu cháo, anh đặc biệt lấy cho cô một bát đây, đợi
anh nhé!"
Đã là mùng tám tháng chạp rồi đấy, đầu óc cô sớm đã chẳng còn khái niệm về thời gian. Trên trời những bông tuyết lả tả rơi, không phải những bông tuyết to như lông ngỗng, mà chỉ là những hạt tuyết nhỏ li ti. A Hoa hùng hục chạy tới, hai người ngồi trên ghế băng giữa quảng trường ăn bát cháo thơm ngon nóng hổi, thật sự rất vui.
"Tiểu Đóa, anh phải xếp hàng lâu lắm mới lấy được bát cháo này đấy, hy
vọng mang lại chút may mắn cho cô."
Mũi Tiểu Đóa cay cay, mắt cô nhạt n