Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.

tôi là Diêm Tiểu Đóa, mới ra mắt cuốn album, nhưng phát hành trên thị trường chưa lâu, vẫn chưa thu được tiền đợi hai tháng nữa, đến lúc đó tôi nhất định sẽ trả hết. Hay là các anh để tôi nói chuyện trực tiếp với ông chủ các anh được
không?"
Thời gian gần đây tiếng tăm của Diêm Tiểu Đóa tăng nhanh, nên khi thấy cô nói vậy, họ cũng có chút do dự, liền gọi điện cho ông chủ hỏi ý kiến. Vài phút sau, tên cầm đầu nói: "Ông chủ ta nói rằng, chỉ cần cô em ngủ cùng ông ấy một đêm, thì khoản nợ này coi như xong, nếu không mai các anh đây sẽ bán nhà của A Hoa. Đối với các ngôi sao nữ như cô em mà nói, vụ giao dịch
như thế này lời quá rồi còn gì."
Ngủ cùng, đây không phải lần đầu tiên cô nghe thấy từ này, nếu cô đồng ý như vậy thì bây giờ đã không phải khốn khổ thế này. Cô còn chưa kịp mở
miệng thì A Hoa đã gào lên: "Lũ khốn chúng mày! Dám ra điều kiện bẩn thỉu
ấy với Tiểu Đóa nhà tao à? Ông đây có tiền cũng không trả cho đám cặn bã chúng mày nhé!" A Hoa say xỉn nhặt một nắm tuyết ném vào mặt mấy gã kia, rồi lại như thể phát điên ném những đụn tuyết rời rạc lên khắp người chúng:
"Bọn bay cút hết đi, cút!"
Tuyết rơi trên người mấy gã côn đồ vạm vỡ, tình hình vốn dĩ đã rất căng thẳng, giờ chẳng khác gì giương cung bạt kiếm.
Diêm Tiểu Đóa rất sợ hãi, đối phương đông người như vậy, chắc chắn A Hoa sẽ gặp bất lợi. Còn chưa kịp phản ứng gì, thì mấy gã đàn ông đã rút dao ra chĩa về phía A Hoa, miệng không ngừng hét lớn: "Thằng nhãi, mày đúng là
chán sống rồi!"
Con dao rất dài, dưới ánh đèn mờ nhạt lóe lên ánh sáng yếu ớt. Diêm Tiểu Đóa nắm lấy tay A Hoa lùi về phía sau: "A A Hoa! Mau chạy thôi! Đừng có
đôi co nữa!"
A Hoa đẩy Diêm Tiểu Đóa sang một bên, "Tránh tránh sang một bên,
đừng đừng có lo cho anh"
Diêm Tiểu Đóa bị đẩy ngã xuống đất, giương mắt lên nhìn A Hoa lảo đảo lao về phía trước. Điên cuồng vung tay tựa một con thú hoang. Nhưng chẳng mấy chốc, anh chàng đã bị đối phương đánh ngã xuống đất. Trong những tiếng ồn ào đấm đá, dần dần A Hoa không phản kháng lại nữa. Cô đờ đẫn
nhìn, nhưng lại không dám bước lên nửa bước: "A Hoa"
Ai ngờ, A Hoa đang co ro nghe thấy Diêm Tiểu Đóa gọi tên mình, bỗng nhiên đứng phắt dậy, bổ nhào về phía tên gần anh nhất. Anh cướp lấy dao của tên đó, rồi đâm vào lớp áo bông dày của hắn. Hành động bất ngờ khiến chúng không kịp trở tay, thậm chí chưa kịp nghe thấy tiếng rên rỉ nào, tên cao to kia đã ngã vật xuống đất. Đám côn đồ bỗng chốc dạt ra tứ phía, A Hoa vằn mắt, rút mạnh con dao đang cắm ngập vào người gã kia ra: "Hôm nay ông đây
liều mạng với bọn bay!"
Con dao nhuộm máu đỏ tươi, những giọt máu ngưng kết không ngừng rơi trên nền tuyết trắng xóa, màu máu đỏ tới mức khiến người ta kinh sợ. Tên bị
đâm nằm ngã sõng soài trên đất, hai chân co giật.
Đổ máu rồi, Diêm Tiểu Đóa choáng váng, ông trời ơi, rốt cuộc A Hoa đang
làm gì thế này
A Hoa toàn thân nồng nặc mùi rượu đứng thẳng người: "Đến đây, lên một thằng tao giết một thằng! Mùng tám tháng chạp muốn tìm cái chết, ông nội Hoa đây chơi cùng các ngươi" Chưa kịp dứt lời, anh vung dao lao về phía mấy tên còn lại, hiện trường bỗng chốc rơi vào trạng thái hỗn loạn.
Nỗi sợ hãi đang dần dần chiếm lĩnh trái tim Diêm Tiểu Đóa, cô hét lớn: "A
Hoa, đừng đánh nữa, mau chạy thôi!"
A Hoa thấy máu, đầu óc trở nên hung hăng, đâm từng nhát dao vào đám
người: "Lũ khốn! Một đám cặn bã! Cùng lắm là cùng chết!"
Tất cả mọi chuyện đều do cô mà ra, Diêm Tiểu Đóa không biết phải làm gì, tai cô ù ù nghe không rõ, dường như văng vẳng có tiếng còi xe cảnh sát đang
ập tới
Ba giờ sáng, Diêm Tiểu Đóa lấy mũ che mặt bước ra khỏi đồn cảnh sát. Cô vừa bước chân ra khỏi sở cảnh sát thì đã có vô số ánh đèn flash lóe sáng khắp nơi. Dù đang đeo kính râm, nhưng cô vẫn thấy quá chói mắt.
Xe chầm chậm lăn bánh trên con đường đầy tuyết phủ, cô nhắm mắt ngồi ngả người trên băng ghế sau, trên tay còn băng đầy gạc bởi vừa rồi không may bị đâm trúng. Ba tên bị A Hoa đâm đang được xe cấp cứu đưa tới bệnh viện, không rõ thương tích nặng nhẹ ra sao. Ngoài trời tuyết vẫn cứ rơi, chỉ còn vài ngày nữa là đến tết rồi, vậy mà lại xảy ra chuyện này.
Cô quay lại Phi Thiên Entertainment. Sau sự việc nghiêm trọng xảy ra trong tối nay, hơn một nửa nhân viên của công ty bị gọi dậy làm thêm ca đêm. Nhưng cô biết rằng hiệu quả rất thấp, có nhiều tòa soạn báo như vậy, công ty không thể nào chu toàn mọi mặt được.
Cô ngẩng đầu lên nhìn ra bên ngoài, màn đêm tĩnh mịch dần dần nhường chỗ cho những tia nắng ban mai. Thế là một ngày mới lại bắt đầu, nhưng nó
làm người ta cảm thấy thật bất an. Diêm Tiểu Đóa không gặp được Vi Vi, chỉ
có Nhược Lan tới gặp cô.
Nhược Lan đem thông báo thu thập được sáng nay đặt trước mặt Diêm Tiểu Đóa, dòng tít về cô chiếm trọn trang báo: Say xỉn giữa đêm khuya, Nợ tiền bọn cho vay nặng lãi, Đâm chém giữa phố, mỗi tiêu đề đều làm người ta thấy sởn gai ốc. Diêm Tiểu Đóa xem từng trang một, nhưng cô chẳng mảy may lưu tâm. Lúc này trong đầu cô chỉ nghĩ tới A Hoa, chỉ c