Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341418
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1418 lượt.
ghê tởm lùi về phía sau vài bước: "Anh nói linh tinh gì thế hả?"
A Hoa đã không còn tỉnh táo nữa, tè luôn bên lối đi của phòng hát. Những
cô gái đi qua nhìn thấy hét toáng lên, nhưng A Hoa cười sung sướng. Cố Nặc
Nhất vội nghiêm giọng quát lên: "Mau kéo quần lên, anh không thấy xấu hổ
à?"
"Xấu hổ ấy hả, trước giờ tôi chả thấy có gì đáng xấu hổ cả! Album mới thì bị chơi xỏ, đạo diễn cũng chơi xỏ, có để cho chúng tôi con đường sống không chứ? Tôi bây giờ muốn giết cả người nữa cơ, chứ cởi quần thế này nhằm
nhò gì!"
Cố Nặc Nhất nhìn vào trong phòng hát thấy Diêm Tiểu Đóa đang điên cuồng hát bài "Dòng thời gian". Vốn dĩ đây là bài hát thiếu nhi vui nhộn, nhưng cô hát lại thành đau thương bi ai. Anh như hiểu ra chút gì từ lời nói lăng nhăng của A Hoa, nhưng lại không dám chắc.
"Tiểu Nhất, mau tới đây! Giúp tôi chọn một bài đi!"
Có người gọi anh từ đằng xa, bình thường Cố Nặc Nhất rất ít khi tới KTV,
nhưng buổi hát hò hôm nay do người quản lý công ty tổ chức, nên anh không thể từ chối. Trong lúc do dự, cửa phòng hát mở ra, Diêm Tiểu Đóa mặt đỏ bừng bừng lao ra ngoài. Cô nhìn Cố Nặc Nhất một hồi lâu, nhưng lại cười ngờ
nghệch: "Ha ha, lại bị ảo giác nữa rồi."
Thấy Diêm Tiểu Đóa loạng choạng bước về phía phòng vệ sinh, Cố Nặc Nhất dừng lại hồi lâu, nhưng cuối cùng anh vẫn quay người trở lại phòng hát tráng lệ. Hơn hai mươi người thì có tới hơn mười người say bí tỉ, năm sáu người còn lại thì đang tranh nhau micro, tiếng ồn ào thật dễ khiến người ta buồn bực.
"Anh Tiểu Nhất, anh muốn ra ngoài đi dạo không? Trong này ồn quá." Vi An cũng uống một chút rượu, hai má ửng hồng. Đừng tưởng trên truyền hình cô nàng thanh cao thuần khiết, là sát thủ trái tim của bao chàng trai độc thân. Ngoài đời thực cô nàng cực thích phong cách gợi cảm chết người. Đôi mắt trang điểm đậm cùng với ánh mắt say đắm quyến rũ đều làm Cố Nặc Nhất cảm thấy nhức mắt: "Dạo cái gì mà dạo, nhạt nhẽo chết đi được. Cô cứ ngồi yên
đấy, tôi đi đây."
"Anh anh Tiểu Nhất!"
Cố Nặc Nhất không yên tâm chút nào về hai người không có đầu óc kia, anh
vội vàng chạy vào phòng hát đó. Khi mở cửa ra, chỉ nhìn thấy nhân viên dọn vệ sinh và căn phòng nồng nặc mùi rượu. Không hiểu tại sao, anh thất thật trống vắng. Một đêm đầy tuyết thế này, không biết hai con sâu rượu kia có tìm
được đường về không
Ngoài trời tuyết vẫn không ngừng rơi, Tiểu Đóa và A Hoa đang dìu nhau bước đi. Mặt đường rất trơn, hai người không đứng vững nổi đành quyết tâm ngồi ăn vạ trên mặt đất đầy tuyết. Bọn họ muốn ngắm sao, nhưng trên trời chẳng có ngôi sao nào cả. Họ ngồi đó ngâm nga những bài hát trong cuốn album, cố tình hát lạc nhịp, rồi ngẩng mặt lên trời gào thét.
"A Hoa, ngày mai liệu trời có sụp xuống không nhỉ?" Diêm Tiểu Đóa ngắm nhìn những áng mây dày đặc, rồi thơ ơ hỏi A Hoa.
"Mặc mặc kệ chứ, nó mà sụp xuống thì tất cả đều chết hết"
Hai người nói năng lung tung, nhưng Diêm Tiểu Đóa thực sự hy vọng mai
sẽ là ngày tận thế, nếu vậy cô sẽ không mệt mỏi như bây giờ.
"Anh Hoa, cuối cùng thì bọn này cũng tìm thấy anh rồi, sao lại ngồi đây thế
này?"
Chỉ nghe từ phía sau vọng tới những tiếng bước chân giẫm lên tuyết lộp bộp, chớp mắt cảm giác ngột ngạt ùa tới xâm chiếm, Diêm Tiểu Đóa rùng mình. A Hoa mơ mơ màng màng quay đầu lại phía sau, đến khi nhìn rõ người trước mắt thì anh chàng bỗng chốc tỉnh táo hơn một nửa.
A Hoa chệnh choạng đứng lên, anh giấu Diêm Tiểu Đóa ra phía sau, rồi nhe răng cười nói với mấy gã vừa xuất hiện: "Chúc mấy vị đại ca mùng tám tháng
chạp vui vẻ! He he, sao mấy vị đại ca không ở nhà nghỉ ngơi vậy"
Diêm Tiểu Đóa rướn người nhòm qua vai A Hoa, đó là những gã đàn ông cao to, mặt mũi bặm trợn đằng đằng sát khí làm cô sởn cả gai ốc.
Tên cầm đầu châm một điếu thuốc, lửa ở đầu điếu thuốc phát ra ánh sáng yếu ớt giữa màn đêm lạnh giá: "Lúc đó mày nói là chỉ vay trong vòng ba
tháng, tháng mười hai là trả. Tiền mày chưa trả, đến kỳ lãi cũng không thèm
đưa. Chú em định cho các anh uống nước lã và hít khí giời để sống đấy à? Sắp
tết rồi, đừng có làm các anh bực."
Diêm Tiểu Đóa giật giật tay áo A Hoa: "Số tiền lần trước em đưa cho anh
đâu? Anh vẫn chưa trả họ à?"
A Hoa vò đầu bứt tai đáp: "Chưa, cậu ba anh dưới quê xây nhà, nên anh cho cậu ấy vay rồi, cậu ấy bảo nửa tháng sau sẽ trả lại, ai ngờ lại bị lừa một
vố"
Vốn dĩ tiền do A Hoa vay, nên anh có làm gì với số tiền đó thì cũng vậy thôi, Diêm Tiểu Đóa chỉ biết giương mắt lo lắng nhìn chứ chẳng giúp được gì. Giờ A Hoa nhe răng cười nịnh nọt: "Cho em khất thêm hai tháng nữa, nhất định em
sẽ trả hết."
Tên cầm đầu ném điếu thuốc xuống đất, rõ ràng là đã mất kiên nhẫn: "Chú em có biết các anh cũng phải kiếm cơm qua ngày không hả? Chú em trả lời
vậy anh đây biết ăn nói thế nào với ông chủ?"
A Hoa cứ lắp bắp câu được câu chăng, Diêm Tiểu Đóa không chịu được khi thấy A Hoa cứ phải khép nép khúm núm, lấy hết dũng khí bước ra từ phía sau: "Thực ra khoản tiền này A Hoa đúng ra vay giúp tôi. Mấy vị đại ca,