Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341419

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1419 lượt.

hòa: "Cám ơn anh, em sẽ cố gắng kiếm
tiền."
Hai người ăn no nê rồi, người cô mới dần dần ấm lên. Trời quá lạnh nên bọn họ vào trong một khu thương mại tránh rét. Mùa đông mặc kín mít, nên khi cô đứng trong đó không ai nhận ra cả. Tình cờ hai người đi qua khu bán đồ điện tử. Những chiếc ti vi đường nét tinh tế được bày ra thành hàng, nhân lúc vắng khách mấy chị nhân viên tụ tập hào hứng tán gẫu chuyện tin tức.
"Đây đây chẳng phải là lễ bấm máy của "Tề Thiên" hay sao"
A Hoa đứng cạnh chiếc ti vi mắt chữ A mồm chữ O. Diêm Tiểu Đóa nghe tin
liền dừng bước. Những hình ảnh trên mười mấy chiếc ti vi làm cô nhức mắt, đúng là lễ bấm máy của "Tề Thiên".
Trên màn hình, các diễn viên và đạo diễn Trương đang trả lời phỏng vấn. Tiểu Đóa không thể tin nổi đây là sự thật, nhờ Phi Thiên Entertainment giới thiệu cô mới đi thử vai, hơn nữa tổng giám đốc Hà trước khi đi đã sắp xếp
chuyện này xong xuôi rồi, chắc như đinh đóng cột vậy mà còn xảy ra sai sót.
Diêm Tiểu Đóa chẳng còn tâm tư nào mà đi dạo phố nữa, cô chạy ra khỏi
khu thương mại, lấy điện thoại gọi cho đạo diễn Trương. Đầu dây bên kia là trợ
lý của ông, cô cố nén xúc động: "Chào chị, tôi là Diêm Tiểu Đóa, đạo diễn
Trương hẹn tôi thứ 4 ký hợp đồng"
"Vậy à, xin lỗi cô, đạo diễn Trương vẫn chưa kịp nói với cô, vai nữ phụ đã
thay người mới rồi."
Hóa ra đúng là bị thay người rồi à. "Tại Tại sao lại đổi người vậy? Chẳng phải ban đầu đã quyết định vai nữ đó là do tôi đóng sao? Sao lại thay đổi
được?"
Chị trợ lý chỉ nói xin lỗi làm Tiểu Đóa không còn cách nào khác ngoài việc cúp máy. Cô cố nhịn không cho nước mắt chảy ra: "A Hoa, chương trình vừa
rồi là quay trực tiếp phải không?"
A Hoa gật gật đầu, cô nắm chặt tay: "Chúng ta đi tìm đạo diễn Trương thôi.
Em không hiểu tại sao lại bất ngờ thay đổi như vậy, em không cam tâm."
Đường bị tuyết bao phủ dày đặc, đi lại rất khó khăn, đến được khách sạn đó cũng đã hơn tám giờ tối. Cuối cùng thì những hạt tuyết nhỏ cũng biến thành bông tuyết lớn rơi ào ạt, Diêm Tiểu Đóa và A Hoa đứng đợi dưới trời tuyết lạnh giá, chẳng mấy chốc tuyết rơi đầy trên áo hai người. Mãi đến mười giờ đêm, họ mới thấy đạo diễn Trương đi ra. Diêm Tiểu Đóa liền lao tới, đứng trước mặt đạo diễn Trương, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình: "Đạo diễn
Trương, sao lễ bấm máy lại không thông báo cho tôi biết vậy?..."
Đạo diễn Trương giật mình bởi hành động bất thình lình kia, khi nhìn kĩ người đứng trước mặt rồi ông mới trả lời: "Tôi thấy cô không hợp với vai diễn
này, sau này chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác mà."
Tuy trực tiếp phải nghe lời từ chối nhưng tận sâu trong tim Diêm Tiểu Đóa vẫn le lói một tia hy vọng: "Quan hệ giữa tổng giám đốc Hà và ông tốt như
vậy, ông làm thế này không ổn cho lắm thì phải?"
Đạo diễn Trương nghe cô nhắc tới giám đốc Hà, liền cười khẩy: "Quan hệ của tôi và ông ấy đúng là rất tốt, nhưng không thể lẫn lộn việc chọn vai diễn được. Diêm Tiểu Đóa, lúc đầu tôi chọn cô là vì không biết cô phẫu thuật thẩm
mỹ, bây giờ biết rồi, tôi quyết định không chọn cô."
Diêm Tiểu Đóa tắc nghẹn: "Đối với một người diễn viên quan trọng nhất
là khả năng diễn xuất, lẽ nào chỉ vì lý do đó mà ông không chọn tôi nữa sao?"
"Cô phải biết rằng, đây là phim truyền kỳ dài tập, có nhiều cảnh phải treo mình trên dây cáp và cảnh cưỡi ngựa nữa. Ngày trước khi quay bộ phim kiếm hiệp, do diễn viên nữ chính không may bị rơi từ trên dây cáp xuống, vỡ cả silicon trong ngực, khiến đoàn làm phim phải nghỉ trong một tháng trời. Sau đó tuy vé bán rất chạy, để bù lỗ những thiệt hại kia, những trải nghiệm đáng sợ như vậy tôi không muốn lặp lại lần thứ hai. Tôi cần một diễn viên phục tùng tuyệt đối, chứ không phải người cần được tôi nhân nhượng. Còn về phía giám đốc Hà, tôi sẽ đích thân giải thích sau khi ông ấy hoàn thành triển lãm trở về,
việc này không cần cô phải bận tâm."
Đạo diễn Trương đẩy Diêm Tiểu Đóa ra, bước lên chiếc xe Benz. Cô đứng ở cửa khách sạn thẫn thờ rất lâu. Cô đã phẫu thuật thẩm mĩ thành công, trở thành một cô gái xinh đẹp, nhưng chính vì phẫu thuật đã làm mất đi cơ hội của cô. Tại sao mọi chuyện cứ luôn trở nên tồi tệ cơ chứ? Tại sao luôn là những lúc cô thấy kỳ vọng nhất thì lại tuột mất? Cô khuỵu gối xuống khóc, A Hoa khuyên thế nào cũng không được.
Lúc tâm trạng không tốt thì men rượu chỉ càng làm con người đau khổ, nhưng người ta lại cứ cố chấp rằng đó là cách tốt nhất để giải khuây. Đúng là một đêm mùng tám tháng chạp thê lương, trong phòng karaoke, A Hoa uống hết chai này đến chai khác cùng cô. Mùi vị chua chát cứ đọng mãi trong miệng, dần dần không thể khống chế được, hai mắt dần mơ hồ.
A Hoa muốn đi vệ sinh, nhưng khi ra khỏi phòng hát anh ta lại không biết đi lối nào, cứ lảo đảo bước, bất ngờ đụng phải một người. Anh chàng cố mở to mắt ra nhìn, không kìm được cười khẩy một tiếng: "Ái chà chà, anh chàng phụ
tình, sao cũng ở đây vui vẻ à hay là đến để cười vào mặt chúng tôi?"
Toàn thân A Hoa nồng nặc mùi rượu làm người ta muốn ói, Cố Nặc Nhất