Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tiểu Khanh Ngốc Nghếch

Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341231

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1231 lượt.

c rồi anh lại dở khóc dở cười. Anh, Âu Lâm Ngọc, từ khi nào đã cần người khác rủ lòng thương?
Nghĩ đến đây, anh cảm thấy nhạt nhẽo, đứng lên cầm áo khoác ra ngoài. Cố Tiểu Khanh nhìn lại thấy anh đã đi xa, không quan tâm bài hát còn dang dở, vội vàng trả cây đàn ghi ta, cúi người chào ban nhạc nói lời xin lỗi rồi nhanh chóng đuổi theo Âu Lâm Ngọc.






Âu Lâm Ngọc đi thẳng một mạch ra khỏi quán bar. Cho đến giờ nỗi đau đó vẫn không ngừng hành hạ anh như một sự tra tấn triền miên và dai dẳng, hoặc giả mỗi người đàn ông đều lưu luyến tình mẫu tử. Thời thơ ấu, anh chưa từng gặp ba, đối với anh, mẹ là tất cả. Rất may anh không thiếu thốn tình thương của ba vì người cậu cả đời ở vậy nên hết lòng nuôi nấng dạy dỗ anh như con đẻ. Thế nhưng anh lại luôn tha thiết tình thương của mẹ – thứ tình cảm thiêng liêng mà anh không được thừa hưởng trọn vẹn khi còn nhỏ dại.
Nếu người khác gặp phải chuyện này, thì khi càng trưởng thành, người ta sẽ càng nghĩ thoáng hơn. Nhưng từ nhỏ Âu Lâm Ngọc đã là một cậu bé thông minh, nhạy cảm. Tuổi thơ không cha nên anh không bao giờ muốn xa rời mẹ. Là đứa trẻ sớm hiểu chuyện, năm tuổi đầu, anh thấu hiểu được những cơ cực mà mẹ phải nặng mang. Do vậy dù mẹ có đánh có chửi, anh cũng không thể oán ghét bà. Để rồi đến tận hôm nay, mẹ anh đã trở thành một vết thương trong lòng mãi không lành lặn.
Cố Tiểu Khanh lặng lẽ đi theo sau, cách Âu Lâm Ngọc khoảng năm, sáu mét.
Ở đằng xa kia Âu Lâm Ngọc cầm áo complet, bước đi vô định, dáng vẻ lười biếng uể oải. Một sự thật là, người đàn ông điển trai trong bộ Âu phục quý phái càng để lộ vẻ sa sút tinh thần thì càng tỏa ra sự hấp dẫn chết người khiến những người phụ nữ đi ngang không thể không ngoảnh lại ngắm nhìn. Âu Lâm Ngọc phớt lờ mọi ánh mắt say mê, ung dung bước về phía trước.
Cố Tiểu Khanh dõi theo bóng lưng anh, bờ vai ngang bằng như thế, dáng người đĩnh đạc thẳng tắp như thế, nhưng vì lẽ gì cô lại cảm thấy anh đang khổ sở đến vậy.
Âu Lâm Ngọc kéo Cố Tiểu Khanh đến trước xe, mở cửa bên tay lái, đẩy cô vào rồi vòng qua bên kia, mở cửa, ngồi vào ghế lái phụ.
“Lái đi! Đến nhà tôi.” Anh nói như ra lệnh.
Cố Tiểu Khanh nín lặng khởi động máy chạy xe về hướng nhà Âu Lâm Ngọc. Chuyện “thử” vừa rồi, cô không hỏi lại. Bụng nhủ thầm: “Giả dụ anh có bảo lên núi đao, nói không chừng mình cũng chấp nhận.” Tự dưng anh bảo “thử”, “thử” gì nhỉ?
Xe đậu vào gara tầng hầm xong, Âu Lâm Ngọc kéo tay Cố Tiểu Khanh vào thang máy lên tầng cao nhất. Cửa thang máy mở, Âu Lâm Ngọc quay đầu nhìn cô, cô bình thản nhìn lại anh. Nhưng anh không nói một lời, chỉ cúi đầu mở cửa căn hộ.
Hai người bước vào nhà, vừa đóng cửa, Âu Lâm Ngọc lập tức cúi người hôn Cố Tiểu Khanh. Ban đầu nụ hôn chỉ khẽ khàng tựa chuồn chuồn lướt qua mặt nước, những chiếc hôn thăm dò rời rạc mới đến một chút đã vội đi. Sau đó thời gian tiếp xúc giữa hai đôi môi càng lúc càng dài thêm, rồi như mãi mãi không có điểm dừng. Nụ hôn này, anh miên man vô tận, anh đơn phương đoạt lấy tất cả cho riêng mình. Động tác của anh cũng dần dần trở nên nóng vội và cuồng nhiệt.
Cố Tiểu Khanh hiểu chuyện gì sắp phát sinh. Cô thả lỏng cơ thể, trao cho anh những hồi đáp vụng dại.
Tay Âu Lâm Ngọc trượt vào áo Cố Tiểu Khanh, vuốt ve nóng bỏng. Chưa bao giờ, anh có được một xúc cảm mãnh liệt dữ dội đến mức từng mạch máu cơ hồ muốn bùng nổ thế này. Anh khó khăn ép mình rời đôi môi Cố Tiểu Khanh rồi đột ngột ôm ngang eo cô dẫn vào phòng tắm.
Cố Tiểu Khanh hoảng hốt ôm lấy cổ anh.
Anh để cô đứng một bên, còn mình thì xoay người vặn vòi sen ở mức cao nhất. Làn nước ấm như cơn mưa rào trút xuống ào ạt. Anh kéo Cố Tiểu Khanh đến dưới vòi sen, áp cô vào tường rồi lại tiếp tục nụ hôn còn chưa thỏa khát khao. Nước ấm tuôn xối xả khiến họ ướt đẫm trong giây lát.
Âu Lâm Ngọc hôn cô điên cuồng. Khi anh bắt đầu gấp gáp xé quần áo trên người Cố Tiểu Khanh, cô cũng tự tay mình cởi ra những nút thắt để phối hợp với anh. Cô dựa sát bức tường sau lưng, cơ thể vô thức run lên nhè nhẹ.
Ngọn lửa rừng rực trong đôi mắt anh làm cô bỏng rát.
Cởi hết quần áo của Cố Tiểu Khanh, anh lại dùng tốc độ cực nhanh gạt đi những trói buộc trên người mình. Vì ướt sũng nước nên gặp chút phiền phức, nhưng rốt cuộc anh cũng thành công thoát khỏi lớp vải vóc cuối cùng.
Như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ một giây phút nào, chớp mắt, cả thân hình anh đã bao phủ Cố Tiểu Khanh.
Cố Tiểu Khanh cảm nhận được sự say mê anh dành cho thân thể cô. Đôi tay anh lúc mạnh lúc nhẹ, không ngừng tìm kiếm, thám hiểm. Bàn tay anh nóng rực, mỗi nơi đi qua đều để lại trên da thịt cô những mảng màu hồng nhạt.
Anh cuống cuồng cắn nhẹ vào cổ Cố Tiểu Khanh rồi mạnh mẽ tách hai chân cô. Khoảnh khắc anh vượt qua ranh giới mong manh đó, cô ngửa mặt bật ra tiếng kêu đau đớn.
Âu Lâm Ngọc ngẩn người, quay đầu nhìn Cố Tiểu Khanh: “Em có hối hận không?”
Cố Tiểu Khanh lắc đầu, giọt lệ vương trên khóe mắt. Âu Lâm Ngọc im lặng, tiếp tục hòa quyện vào cơ thể cô. Cố Tiểu Khanh