Mình Yêu Nhau Lại Từ Đầu Được Không Em? - Full
Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341230
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1230 lượt.
ng khí có phần ngượng ngập. Bởi vì trước ngày hôm qua, họ chỉ là những người xa lạ có chút quen biết mà thôi. Âu Lâm Ngọc lên tiếng trước: “Em đón năm mới ở đâu?”
“Em về nhà ba mẹ.” Cố Tiểu Khanh trả lời.
“Ừ, còn tôi về nhà ông bà ngoại, khoảng đầu tháng ba sẽ quay lại.”
“Dạ.” Cố Tiểu Khanh đáp lí nhí.
Sau đó cả hai đều im lặng. Ăn xong, Cố Tiểu Khanh chủ động vào bếp rửa chén đĩa. Từ nhà bếp đi ra, cô thấy Âu Lâm Ngọc ngồi trên sofa trong phòng khách xem báo, dáng vẻ bình thản.
Cố Tiểu Khanh lúng túng đứng ngoài cửa nhà bếp. Cô không biết làm thế nào để nói cho anh biết cô cần một bộ quần áo tử tế để mặc về nhà, quần áo của cô hôm qua đã bị anh xé rách mất rồi.
Âu Lâm Ngọc hình như nhận ra điều gì, anh ngẩng đầu thấy Cố Tiểu Khanh cứ đứng dậm chân một chỗ, ngập ngừng hé môi muốn nói rồi lại thôi. Anh buông tờ báo trong tay, đứng dậy nói: “Em qua đây.” Nói đoạn anh đi vào phòng ngủ.
Cố Tiểu Khanh theo vào trong thì thấy anh đang tìm kiếm trong gian phòng treo quần áo. Lát sau anh cầm một chiếc quần jean trở ra nói: “Cái này chắc vừa, đây là quần tôi mặc thời đại học, khi đó tôi gầy hơn bây giờ một chút.”
Cố Tiểu Khanh đón lấy đem vào phòng tắm thay ra chiếc quần ngủ hiện tại. Lúc ra ngoài, bộ dáng cô khá hài hước, ống quần xắn lên một khúc thật dày, hai tay thì ôm chặt lưng quần không dám thả lỏng vì sợ…tuột. Cô dở khóc dở cười ngẩng đầu nhìn anh.
Âu Lâm Ngọc cười nhìn cô. Anh trở vào trong lấy một sợi dây lưng, thản nhiên đi đến ngồi thấp xuống đeo cho cô. Cúi đầu thấy anh cong cong khóe môi, cô bỗng chốc ngẩn ngơ.
Buộc xong dây lưng, anh cầm một chiếc áo lông để sẵn trên giường mặc giúp cô. Áo lông rộng thùng thình, dài đến tận đầu gối, khoác lên người cô cứ đung đưa phấp phới.
Âu Lâm Ngọc xắn hai tay áo, vuốt vuốt lớp lông bên ngoài: “Ừ, vậy đi, bên ngoài lạnh lắm, em cứ mặc tạm thế đã.”
Cố Tiểu Khanh gật đầu “Dạ.” một tiếng.
Âu Lâm Ngọc tiễn Cố Tiểu Khanh đến cửa, đưa chìa khóa xe cho cô nói: “Trời lạnh em đừng đón xe, lái xe về đi, trên đường nhớ cẩn thận.”
Cố Tiểu Khanh hỏi: “Còn anh thì sao?”
“Có gì tôi đón xe. Dù sao tôi cũng không lái xe, em để xe ở đây cho tôi cũng không làm được gì.”
“Hay là em chở anh đi trước?”
Âu Lâm Ngọc cười: “Em ăn mặc thế này chở tôi đi sao?” Cố Tiểu Khanh xấu hổ nhìn sàn nhà.
“Vậy em đi trước.” Cô nói.
“Ừ, đi cẩn thận.”
Cố Tiểu Khanh nhẹ gật đầu, mở cửa ra ngoài. Âu Lâm Ngọc đứng ở cửa gọi cô: “Tiểu Khanh.”
Cố Tiểu Khanh ngoảnh lại.
“Đầu tháng ba tôi về.” Âu Lâm Ngọc chưa nói câu sau Cố Tiểu Khanh đã hiểu ý anh, cô nói: “Ừm, đầu tháng ba em mang sủi cảo qua cho anh.”
Âu Lâm Ngọc gật đầu nói: “Ừ, được.”
Về đến nhà, sau khi thay quần áo và thu dọn đồ đạc xong, Cố Tiểu Khanh vội vàng lái chiếc xe của Âu Lâm Ngọc đến nhà ông nội. Nhà ông nội và nhà Cố Tiểu Khanh đều ở cùng một khu chung cư. Vào cái thời hoàng kim của nhà máy cơ khí hai mươi năm về trước, ông nội đường đường là một quản đốc oai phong có tiếng.
Nay ông cụ đã hơn bảy mươi tuổi, nhưng trước kia làm lãnh đạo hét ra lửa đã quen nên ở nhà vẫn quán triệt phong cách gia trưởng. Xưa đến giờ cả nhà không có ai là không sợ ông.
Ba Cố Tiểu Khanh là con trai độc nhất trong gia đình. Thời điểm ba mẹ cô muốn tiến tới hôn nhân, ông nội cương quyết cấm cản. Ông chê bai mẹ cô nào là xuất thân tầm thường, nào là không có nghề nghiệp ra hồn. Ba cô có năn nỉ thuyết phục ra sao cũng vô dụng, cuối cùng không còn cách nào khác, cứ thế vụng trộm kết hôn cùng mẹ cô. Ngày cưới của đôi trẻ vắng hai vợ chồng già. Đã thế cưới xong mẹ cô lại sinh con gái, hai người càng không muốn nhìn mặt. Bản thân Cố Tiểu Khanh cũng không đoái hoài đến mảnh tình cảm bị thiếu hụt này, thế nên chẳng trách từ nhỏ quan hệ ông cháu đã rất nguội lạnh.
Nhưng có nguội lạnh đến đâu thì ngày lễ ngày tết cả gia đình vẫn sum họp đông đủ. Nói nào ngay, mấy năm sống ở đây, lúc ông cụ bệnh nặng bệnh nhẹ trái gió trở trời đều do mẹ cô chăm sóc.
Cố Tiểu Khanh nhớ ở thành phố C này cô còn bà ngoại và cậu, có điều không rõ vì sao đã nhiều năm trôi qua gia đình cô chưa từng qua lại với họ, còn những bữa cơm tất niên hàng năm nhất định phải ở nhà ông nội.
Ban công trống trải, từng cơn gió thổi vào mang theo cái lạnh buốt giá, song bù lại, cô có được khoảng không yên tịnh hiếm hoi. Ngoài kia nhà nhà đèn đuốc sáng choang, hương vị nấu nướng theo gió ào ạt bay ra từ những gian phòng cũ kỹ. Dưới lầu có vài đứa trẻ chơi trò đốt pháo chuột, tiếng pháo nổ “lép bép” hòa tan trong tiếng cười đùa trẻ thơ. Một bức tranh đời thường bình dị và ấm áp.
Sau lưng cô chợt vang lên tiếng mở cửa ban công, ông Cố cầm áo ấm đi ra: “Mặc vào, ngoài này lạnh lắm.”
Cố Tiểu Khanh đón áo từ tay ba mặc lên người, ông Cố nhẹ nhàng xoa đầu cô, nói: “Năm mới không ai tới thăm cũng không ai gọi điện chúc Tết nên ông nội con khó chịu, con đừng buồn ông.”
Cố Tiểu Khanh cười nhợt nhạt: “Không có gì đâu ba.” Ba cô nhìn cô một hồi, không nhịn được thở