Tác giả: Nhiễu Lương Tam Nhật
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341252
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1252 lượt.
ra một hơi dài rồi quay vào nhà.
Kỳ thật, năm nào cũng vậy. Cố Tiểu Khanh sau khi đến nhà ông đã hiểu ra cớ sự. Trước kia ông cụ là quản đốc trông coi hơn một ngàn người, thời ông còn huy hoàng trong nhà đông vui như trẩy hội, mấy cái Tết liên tục người thăm kẻ viếng ra vào nườm nượp. Nhà máy sụp đổ được vài năm, cảnh thì mất người thì bặt vô âm tín, ngôi nhà của ông liền trở nên quạnh quẽ đìu hiu. Chỉ là bao năm thế sự đổi dời mà ông vẫn đau đáu trong lòng nỗi niềm về những ngày xưa cũ.
Cố Tiểu Khanh biết, nhà máy cơ khí khi xưa là một đời vinh quang của ông nội. Đáng tiếc, thói đời vốn “người đi trà lạnh”, còn ông vẫn cố chấp níu giữ ký ức quá khứ đã nhạt màu từ lâu. Ừ thì nghe ra hơi buồn cười nhưng ai mà không biết một mình ông bi thương gặm nhấm sự cô tịch năm này qua tháng khác. Nghĩ được như vậy, chẳng ai buồn tính toán hay so đo với mấy trận mưa nắng thất thường của ông nữa.
Bữa cơm tất niên diễn ra trong khung cảnh vắng lặng, buồn tẻ, không ai dám hé răng nói một lời. Dù rằng thức ăn trên bàn đủ màu đủ vị nhưng lại không đủ để đánh thức vị giác của những người ngồi xung quanh.
Cố Tiểu Khanh đem đĩa trái cây ra đặt trên bàn trà, ngồi xuống chiếc ghế đơn cạnh sofa. Theo truyền thống mọi năm, lúc này cả nhà im lặng cùng nhau xem chương trình đón xuân trên tivi. Trước kia còn cùng nhau đón giao thừa nhưng giờ không còn ai chú ý đến nếp xưa đó. Hết chương trình đón xuân, đúng mười hai giờ cả nhà Cố Tiểu Khanh sẽ dập đầu quỳ lạy hai ông bà rồi sau đó có thể ra về.
Tuy gọi là xem chương trình Tết nhưng cả nhà không thấy ai vui vẻ. Ông ngoại chốc chốc lại nhìn điện thoại kế bên, mây mù ảm đạm trên gương mặt ông càng lúc càng dày đặc.
Khó nhọc chịu đựng đến mười hai giờ, ba mẹ Cố Tiểu Khanh liền dập đầu quỳ lạy ông cụ trước. Thời bây giờ không biết có gia đình nào còn duy trì truyền thống hành lễ như vậy hay không, nhưng ở nhà cô, chỉ cần ông nội còn tại thế thì nghi thức này chắc chắn được giữ gìn.
Cố Tiểu Khanh để ý thấy những dịp mừng năm mới chỉ lúc này sắc diện ông nội mới có nét tươi tỉnh. Đến phiên mình, cô cung kính quỳ trên mặt đất, lạy hai ông bà mỗi người một lạy, chúc hai cụ sức khỏe dồi dào, tiếp theo bà nội cho cô phong lì xì, bấy giờ xem như mọi việc hoàn tất.
Cố Tiểu Khanh nhận phong lì xì, vừa đứng dậy thì chuông điện thoại reo lên. Cô mở ra xem, thấy ba chữ Âu Lâm Tỷ nhấp nháy trên màn hình trong lòng thoáng chút thất vọng.
Cố Tiểu Khanh ấn phím nghe đi về phía ban công.
“Cố Tiểu Khanh, chúc mừng năm mới.” Đầu dây bên kia yên ắng đến nỗi có thể nghe được tiếng hít thở của đối phương.
“Chúc mừng năm mới.” Cố Tiểu Khanh nhàn nhạt lên tiếng.
“Hì hì, Cố Tiểu Khanh, chỗ anh chưa qua năm mới.”
“Vậy anh đang ở đâu?” Cố Tiểu Khanh tò mò hỏi.
“Anh về Canada. Sáng nay thức dậy anh nhìn thấy một gốc cây tùng trong sân, tự nhiên thấy nhớ em, em có nhớ anh không?” Kế đó, Âu Lâm Tỷ thản nhiên như không kể với cô sáng nay anh ăn gì.
Cố Tiểu Khanh hắng giọng, nghiêm túc nói: “Âu Lâm Tỷ…”
“Cố Tiểu Khanh, anh biết em muốn nói gì.” Âu Lâm Tỷ ngắt lời cô, nói tiếp: “Bên đó vừa qua năm mới, chắc anh là người đầu tiên gọi điện cho em phải không?”
Cố Tiểu Khanh nghẹn lời, nỗi chua xót len lỏi trong tim.
“Cố Tiểu Khanh, em đang buồn hả?”
“Không.” Cô cúi đầu trả lời, bỗng chốc không ai nói câu gì. Lòng cô chùng xuống, đành rằng cô không có số điện thoại của Âu Lâm Ngọc, nhưng cô biết nếu anh muốn có số của cô thì dễ như trở bàn tay.
Trong điện thoại có tiếng thở dài, Âu Lâm Tỷ nói: “Cố Tiểu Khanh, Tết vui vẻ nhé, năm mới này anh rất vui vì là người đầu tiên gọi điện cho em.” Vừa dứt lời âm thanh “tút tút” truyền đến, đương nhiên Âu Lâm Tỷ đã cúp máy.
Cố Tiểu Khanh gập điện thoại, giữ vẻ mặt bình tĩnh quay vào nhà cùng ba mẹ thu dọn đồ đạc ra về. Về tới nhà gần một giờ sáng, bà Cố vào bếp nấu cho hai cha con mỗi người một tô mỳ. Thật ra bữa tối ai cũng ăn lưng lửng nên giờ đã sớm đói bụng.
Ăn uống rửa mặt xong, Cố Tiểu Khanh về phòng lấy điện thoại nhìn lần cuối, hiển thị trên màn hình không thay đổi. Cô tắt máy, kéo chăn trên giường ra rồi vùi đầu vào ngủ.
Liên tiếp hai ngày mùng một và mùng hai cơ bản cô đều ở nhà ngủ. Quả Quả có gọi điện đến rủ đi chơi nhưng cô uể oải từ chối. Không hiểu sao, cô thấy cả người mình như bị rút cạn sức lực, không có tinh thần để làm bất cứ chuyện gì.
¤¤¤
Mãi rồi cũng đến đầu tháng ba. Ăn xong bữa trưa, Cố Tiểu Khanh không thể ngồi yên được nữa, cô lấy gói sủi cảo đông lạnh trong ngăn lạnh, tùy tiện tìm một lý do để nói với ba mẹ rồi tức tốc chạy ra ngoài.
Lái đến thẳng dưới nhà Âu Lâm Ngọc, đậu xe vào gara, đi thang máy trực tiếp đến tầng cao nhất. Cô đứng trước cửa hít vào một hơi, sau đó ấn chuông.
Cửa mở ra trong tích tắc, Âu Lâm Ngọc mặc đồ ở nhà, xem chừng anh đã về nhà được một lúc. Hình như anh đang làm việc, trong tay cầm xấp giấy có đóng mộc. Anh lách người qua một bên nói với Cố Tiểu Khanh: “Vào đi.”
Cố Tiểu Khanh đi vào xoay người mở tủ giày đổi dép. Cô thấy trong tủ có một đôi dép con gá