XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tiểu Nương Tử Bướng Bỉnh

Tác giả: Kim Huyên

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1287 lượt.

ậm rãi nói: “Nhanh thôi....Ta có cảm giác chỉ một, hai năm nữa thôi là chúng ta có thể trở về.” Vân Hà sư thái trong mắt chứa đầy chờ mong đối với tương lai.
“Thật sao?” Kỳ Nhi vui vẻ kêu to.
“Đúng vậy, con không cần phải tốn công giúp ta tìm kiếm, chờ đến lúc thích hợp, đó cũng chính là ngày tộc nhân ta có thể quay về. Nhưng là, trước tiên ta mong con có thể giúp ta timg những tộc nhân thất lạc kia.....”
“Sư phụ, người đang nói ‘Huyết Ảnh’ sao?”
“Đúng thế, ta không hy vọng lại có thêm người hy sinh, bất kể là loài người hay tộc nhân của ta. Con mau chóng tìm được bọn họ, nói cho bọn họ biết, ngày về không còn xa nữa, ta tin tưởng bọn họ sẽ dừng tay.”
“Con biết rồi, sư phụ, sau khi xuống núi con sẽ mau chóng đi tìm bọn họ. Đúng rồi, sư phụ.” Dường như Kỳ Nhi nghĩ được điều gì đó, liền hỏi. “Lúc ấy, rốt cuộc các người còn bao nhiêu người sống sót? Vì sao con chỉ gặp mỗi mình người? Những người khác đâu?”
Vân Hà sư thái có chút bồi hồi nói: “Bọn họ đang ở tại một nơi bí mật. Chúng ta từng thề sẽ không gặp người, có ta vi phạm lời thề là đủ rồi. Khi đó, nhóm Ma tộc còn sót lại không đến mười người, hoàn hảo còn thêm vài đời sau nữa, nhưng cũng không quá 11 người...Qua mấy năm nay, những người ẩn cư kia vẫn giữ liên lạc với ta, trong đó đã có vài đời sau rồi, số lượng chỉ tăng không giảm. Còn phái kia, khi đó chỉ có bốn người muốn báo thù, những năm qua là tăng hay giảm, có bao nhiêu, ta cũng không biết.”
“Thì ra là vậy, mỗi năm sư phụ đều biến mất một khoảng thời gian hóa ra là đi thăm tộc nhân.” Kỳ Nhi đột nhiên hiểu ra nói, trước kia sư phụ đi xa đều không nói cho nàng biết là đi đâu, hiện tại nghi vấn nhiều năm nay cuối cùng cũng được giải đáp.
“Nhưng mà, theo truyền thuyết ‘Huyết Ảnh’ không chỉ có bốn người kia, con đã tận mắt nhìn thấy mười ba hắc y nhân của ‘Huyết Ảnh’.”
“Bốn người có chủ trương báo thù kia có dị năng sai khiến người, nói vậy, những sát thủ kia cũng không phải là nguyên bản của ‘Huyết Ảnh’.”
Kỳ Nhi kêu to! “Trời ạ! Vậy bọn họ đối với nhân loại báo thù không phải là quá dễ dàng sao?” Liền bảo người mình đi giết người mình là được rồi, rất nhanh loài người sẽ tàn sát lẫn nhau thôi.
“Không đơn giản như vậy đâu. Con đã quen dị năng của chúng ta đã biến mất gần giống với người thường rồi. Những năng lực ấy với những người có ý chí yếu kém còn có chút tác dụng, nhưng với những người kiên cường thì không còn tác dụng.”
“Hóa ra là thế.” Kỳ Nhi thở phào một hơi. Nàng lúc này mới nhớ đến, chả trách mười mấy năm qua ‘Huyết Ảnh’ vẫn bí mật hoạt động trong bóng tối. Chỉ là hiện tại nanh vuốt của chúng đang hướng về Hồn Thiên Bảo, điều này khiến nàng không khỏi lo lắng.






Kỳ Nhi từ biệt sư phụ, vội vàng chạy xuống chân núi, quả nhiên thấy Giang Ngư đang ở trong cánh rừng dưới chân núi chờ nàng.
“Sao rồi? Hỏi được điều gì không? Sư phụ muội có biết chút ít gì về ‘Huyết Ảnh’ không?”
Nhìn Kỳ Nhi hưng phấn khó nhịn, ánh mắt sáng lên giống như tìm được bảo vật, Giang Ngư không cần nghĩ cũng biết chuyến đi lần này cũng không uổng phí, cũng không uổng công hắn đứng đợi dưới chân núi lâu như vậy. Đối với Giang Ngư, Kỳ Nhi đương nhiên không có giấu diếm điều gì, hơn nữa chuyện lần này vẫn cần hắn hỗ trợ, vì vậy, nàng đem hết chân tướng của ‘Huyết Ảnh’ nói cho hắn nghe. Nghe xong Giang Ngư liền kinh hãi không nói lên lời, chỉ kém cằm chưa rớt xuống mà thôi.
Sư phụ của Kỳ Nhi là một đại quái nhân.
Đây là suy nghĩ của Giang Ngư sau khi quen biết Kỳ Nhi, đến giờ vẫn chưa từng thay đổi.
Giang Ngư trợn mắt, tay phải cầm lấy bàn tay đang khua loạn trước mặt hắn, tay trái thuận dịp định gõ lên trán nàng một cái. “Ai ôi!” Một tiếng hét thảm vang lên, nhưng là phát ra từ—miệng Giang Ngư.
Hắn ôm chân nhảy lên, đau đớn kêu la: “Muội muốn cho ta què chân sao? Sao dùng sức lớn như vậy đạp ta chứ? Đau quá!” Thật là, mắt thấy sắp gõ được trán của nàng, không nghĩ tới lại bị rơi vào khoảng không, ngược lại còn bị nàng dùng sức đạp cho một cái, nhiều năm cộng tác tốt như vậy lại ra tay không chút lưu tình, đau chết mất. Hắn cũng chưa từng nghĩ đến chính mình xuống tay cũng không hề nhẹ.
“Huynh què chân có thể so với cái đầu xinh đẹp, thông minh của ta bị thương sao?” Nàng sờ sờ cái trán suýt chút nữa bị gõ, hừ! Nếu không phải nàng phản ứng nhanh thì trên đầu có thể sẽ mọc một cục u xấu xí, khó coi rồi. Tặng cho hắn một cước, xem như là lợi cho hắn rồi.
“Thật độc ác! Thật là độc nhất vẫn là tâm của nữ nhân!”
“Cám ơn quá khen rồi!” Nàng cười ngọt ngào, hào phóng tiếp nhận lời khen của hắn.
Đối với những người da mặt dày như nàng, hắn cũng đành chịu, xoa xoa cái chân vẫn còn đau, nhảy lò cò đến một tảng đá bên cạnh cây đại thụ ngồi xuống, không để ý đến nàng nữa.
Nàng đi theo hắn, ngồi xuống một tảng đá khác bên cạnh hắn, chống má nhìn hắn. Một lúc sau, nàng hỏi: “Giang Ngư, trên thế gian này huynh nghĩ chỗ nào có khả năng thông đến thế giới của sư phụ nhất?”
Hắn đang cởi giày, lấy ra thuốc c